Thứ Năm, 26 tháng 1, 2023

KẺ LỮ HÀNH CÔ ĐỘC


Như sỏi đá, mồm câm luôn nín lặng
Lỳ cho đời, vạn dặm nắng cùng sương
Dòng xanh rêu ngày cũ bước chân vương
Nuôi giấc mộng, Kinh Kha (1) thường hay nhắc!

Như chiếc lá tàn thu, luôn run rẩy
Ngắm phù sinh héo hắt, quẩy thân gầy
Đùa với trăng viễn xứ gió đưa mây
Chum trà đạo thơm hương, ngày xưa cũ

Như là thật, như là tranh hư ảo
Kiếp thiên di mấy bận áo thay màu
Thân lữ hành cô độc, nhói lòng đau
Đời cô lữ dặm trường. "Đâu"! dừng bước?

(1) Kinh Kha đã ám sát Tần Thủy Hoàng nhưng bất thành.
ĐỘC HÀNH LỮ KHÁCH

Một thoáng năm qua, chẳng tốt lành
Chí trai mơ ước lúc còn xanh
Vuột tay sóng vỡ tan bèo bọt
Chợt rõ đời ta, mộng bất thành

Thuở tóc xanh, lần hồi trắng bạc
Dịu dàng xưa, ghép lại hồn hoang
Thủy triều dâng, sóng vờ hôn cát
Ru giúp ta, hòa khúc bẽ bàng

Tôi nhớ đến, người ôi! Diệu vợi
Mây bay về cuối tận chân Trời
Sương chiều xuống, nỗi lòng thương nhớ
Kẻ lữ hành, cô độc biển Khơi.

Đời Cô Lữ là cuộc sống cô đơn, lẻ loi, xa cách quê hương của một người nào đó vì một hoàn cảnh riêng phải sống nơi xứ lạ quê người.
Thời gian vụt thoáng qua rất nhanh, nên những ước vọng lúc tuổi trẻ, cảm thấy hụt hẫng khi phải chấp nhận một sự thật quá phũ phàng, tất cả đều tan theo bọt bèo ở lứa tuồi "tam thập nhi lập". Kể từ đó, phần đời còn lại coi như là một dấu chấm hết (./.), để rồi thân xác luôn bị kềm kẹp bởi búa liềm và tinh thần liên tục chịu sự khủng bố của kẻ thống trị.
- Chạnh lòng trước hết là thời gian. Thời gian của kiếp nhân sinh là vô cùng ngắn ngủi (như một thoáng, qua rất nhanh)
Cũng như: Cao Bá Quát đã nói trong "Đời người thấm thoát"
"Nhân sinh thiên địa gian nhất nghịch lữ (1)
Có bao lăm ba vạn sáu nghìn ngày
Như thoi đưa, như bóng sổ, như gang taỵ"
(1) Người sinh trong đất trời như đến nhà trọ (ngắn ngủi)
- Tiếp theo là buồn vì tuổi già. Ước mơ hoài bảo còn đó nhưng tóc chẳng còn xanh nữa rồi, bản thân đã già, lực bất tòng tâm, thì còn làm được gì!
Như hai câu thơ khẳng khái của Đặng Dung, vị anh hùng mạt lộ, bất phùng thời:
Quốc thù vị báo, đầu tiên bạch
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma
Tản Đà đã dịch:
Đầu bạc giang san thù chửa trả,
Long tuyền mấy độ bóng trăng soi.
Cái mà "Vuột tay sóng vỡ tan bèo bọt". Phải chăng là thời thế, dâu bể, tang thương! Một biến cố vô cùng trọng đại, khó lường mà những người trong cuộc phải bó tay, phải để sự việc cho sóng cuốn đi, vỡ tan tành. Sự thể hiện một cách bóng bẩy như thế! Nhưng chúng tôi mong mọi người cảm nhận được văn chương phản ánh thời thế, phản ánh lịch sử của những người thực sự sống và cảm nghĩ cùng chế độ Việt Nam Cộng Hòa sau cái ngày đen tối 30/4 dâu bể đó.
Như vậy, có chăng sự độc hành của lữ thứ trên mộng dài xa quê, ngang qua cuộc đời chập chùng khổ đau, phiền lụy? Có chăng bước độc hành của lữ khách trên đường về cố quận bồng bềnh mây trắng?
Để cái buồn cuối cùng là cái buồn tổng hợp những lý do trên. Đúng vậy! Không phải riêng tư, mà một tâm tình chung, một tâm tình của cả một thế hệ cùng chúng tôi lúc bấy giờ.
Trong cái riêng có điển hình của cái chung, chi tiết và tổng hợp. Cái ý thơ ray rức, bi thương, ai oán là ở chỗ đó vậy.
SẮC HỒNG MÙA XUÂN
Trời buông nắng, xuân yêu thương về Gọi
Âm ấp đầy, ngày tháng Đợi mây Cao
Hoa cười tươi, ướp hương vị, ngọt Ngào
Hồng Đào ngát, thoảng thơm Toàn mùi phấn
Sắp qua hết, tiết thời Đông lạnh Giá
Để đền bù trời đất Đã cùng Ta
Cho thế gian ơn mưa thuận gió Hòa
Cho đất đá tình trổ Hoa muôn thuở

Nơi khoảng trống, cho buồng tim mở Ngõ
Những bàn tay của nắng Đổ qua Hồn
Cho mãnh đời xanh mượt nẩy mầm Thơm
Từng cung bậc quyện vào Đời trầm bổng
Đời yêu dấu, muôn phương, mùa gió Lộng
Xuân cận kề khoe môi Đọng tình Yêu
Khoảng lặng chìm đâu mất bóng cô Liêu
Hoa lá cỏ, nắng hồng, Chuyền tay nắm

Cùng với gió, nghe lòng xuân phơi Phới
Hồng tô son cùng áo Mới xuân Tình
Không gian hồng, kết tinh đọng lung Linh
Chào xuân mới, cùng niềm Tin hạnh phúc.

Huỳnh Nương
Nỗi niềm có thể tỏ cùng ai
Giấc mộng ngày xưa giấc mộng dài
Sỏi đá vẫn quen lề thói cũ
Ngàn năm khá dễ sẽ phôi phai..?

Đông Lợi Long NỔI LÒNG BIẾT TỎ CÙNG AI? Nổi niềm ấy, ngập tràn trong mọi lúc Giấc mộng xưa luôn thôi thúc bên tai Phải cam lòng vì sỏi đá đường dài Ngàn năm sẽ, nhìn tương lai bế tắt! Tình Thơ Trúc Mai Thơ hay quá Đông Lợi Long Cảm ơn Chi đã ghé thăm, Nhu Suong M-c Khúc bi ca rồi khúc Xuân ca . Những bài thơ rất hay Đông Lợi Long LẠC LOÀI Nhớ về năm cũ những ngày Xuân Một chuyến đi xa chân mỏi dần Giây phút bồi hồi nghe trống giục Sụt sùi nhiều đoạn, khúc Bi ai Nhớ về năm cũ chẳng nguôi ngoai Nhìn chiếc lá rơi đâu muốn cười.! Ta nén niềm đau vào góc nhỏ Trời mây u ám hạt mưa bay Nhớ về năm cũ uống cho say Quên hết buồn vương mái tóc nầy Tiễn chúng về nơi xa thăm thẳm Đón chào năm mới chút vơi đầy. Nhu Suong M-c Khúc hoài niệm... Đông Lợi Long HOÀI NIỆM Gởi cho đời hay giữ lại bên ta Từng nỗi nhớ thuở chênh chao năm tháng Chôn hoài niệm cho nỗi đau quên lãng Hay thả vào từng tia nắng hạt mưa? Cơn gió lùa làm se lạnh cỏ hoang Cố nương nhẹ từng bước chân hoài niệm Lối mòn cũ có còn ai để kiếm Mãnh trăng côi thẩm lặng đếm từng sao Cố nhân ơi.! đường rẽ lối chia đời Giây phút nhớ... câu thơ thời, làm bạn Dấu chân bước bụi vô tình xoá nhạt Ta còn gì để giữ lại cho nhau Ánh bình minh rãi tia sáng sắc màu Ta quên phắt tim tần ngần ngơ ngác Nên đôi lúc ngỡ như mình thất lạc Men lối về - luôn khao khát hồn thơ... Nhu Suong M-c Những bài thơ đầy cảm xúc. Cảm ơn cho tôi được đọc. Đông Lợi Long Cảm ơn; Cầu mong Nhu Suong M-c đời sống luôn vui khỏe, vạn sự cát tường. THƠ tôi viết, với tâm hồn bình ổn ĐẦY tình yêu đến hơi thở kiệt cùng CẢM giác đời đúng nghĩa chữ thủy chung XÚC động lắm, dẫu nhà tranh vách đất. CHO dù muộn sau ngày em lận đận TÔI dõi theo nhìn bóng dáng hao mòn ĐƯỢC mảnh tim qua mấy bận héo hon
ĐỌC và nhớ, luôn có anh che chở.!
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét