Hue Dieu
*** Hạ về ngày xưa nỗi buồn xa cách tuổi học trò,,,
Hạ về bây chừ nỗi sầu Người Viễn xứ ***
☺️🌷🍀🌷
Đông Lợi Long
HẠ CHIA XA.
Hạ về phượng nở nhớ trường xưa
Bạn cũ thân thương tuổi học trò
Vong quốc nỗi sầu Người viễn xứ
Bây chừ ngóng đợi vẫn chia xa
Huỳnh Nương
* Mùa Hạ xưa đong đầy nỗi nhớ
Ký ức buồn muôn thuở khó quên ...?!.
Đông Lợi Long
MÙA HẠ BUỒN.
* Mùa Hạ xưa đong đầy nỗi nhớ
Ký ức buồn muôn thuở khó quên ...?!.*
Kẻ tha phương mãnh đời ôn lại
Khoảnh thời gian khó xoá niềm riêng
Thi Diêm Tran
Trời thấp mây mù chút khói sương
Tình đã xa rồi..phía cuối đường
Biển buồn nước Lặng im không sóng
Ta muốn sóng Về gởi nhớ thương. Hi
Đông Lợi Long
THỞ THAN
Khi bọt biển, vờn tung trắng xóa
Gió thổi về bay tỏa khắp nơi
Sóng hôn bờ, trọn đời không thỏa,
Bởi yêu nhiều, quá đổi, em ơi
Quang Vinh Pham
Xin chào gđ chú Kính. Nhớ chú.
Đông Lợi Long
HẠNH PHÚC
Hai bạn Trẻ, Vinh Hà Chung nhịp THỞ
Cuộn mình Trong, lòng rộng MỞ tình YÊU
Dẫu cuối Mùa nhưng dịu Ngọt nhân LÊN
Cằn khô xóa, giữ ấm THÊM tình ái
Rồi gãy lên, những nốt nhạc yêu Thương
Cùng chìm đắm trong thiên Đường hạnh phúc
Huu Anh Vu
Tuyệt vời thơ rất hay cảm ơn thi nhân.
Đông Lợi Long
TẬP TỄNH LÀM THƠ
Gẫm mình còn phải học làm thơ
Nên đã ngâm nga chữ lựa hờ
Niêm luật trắc bằng gieo chớ vấp
Tám câu bảy chữ âm tròn vo
Thử nghề âm luật hơn trăm cách
Nhưng vẫn tạm cho ở mức trò
Giữa chốn thi nhân đông đủ cấp
Theo đòi ta lại cứ lần vô
Dương Ánh
Sóng đưa thuyền xa viễn xứ
Lòng người tựa áng mây trôi
Đường xa gập gênh gian khó
Ngày về biển biệt xa xa
Đông Lợi Long
VƯỢT THOÁT
Vượt biển thuyền nan trời viễn xứ
Ngoái nhìn đất Mẹ phủ mây Đen
Biển khơi dậy sóng nhiều gian khó
Biền biệt cách xa mãi lụy Phiền
Dương Ánh
Đất mẹ ngàn năm mưa lũ cuốn
Trong lòng còn lại đá và xương
Xa khơi chí lớn lòng nung nấu
Ngoảnh mặt phong sương đă bạc đầu
Hỡi ơi đất mẹ... ngày về...
Đông Lợi Long
QUÊ MẸ ĐIÊU TÀN
Đất Mẹ đã, đứng bên bờ nước Lũ
Ngó lên trên, toàn một đám hại Dân
Đồ súc vật, vẫn lòng lan dạ Thú
Tự bao đời, luôn bán nước cầu Thân
Rời tháng bảy, tôi đi ngang qua Phố
Trên sông Hương không thấy một con Đò
Qua Gia Hội những ngày thơ, dòm Ngó
Nước Hương Giang, muôn thuở vẫn không Lo.
Lòng đất Mẹ, biển núi sông nhiểm Độc
Xương cốt người, với đất đá cằn Khô
Rời quê Mẹ, phải mưu sinh khó Nhọc
Ngoảnh mặt nhìn, da thịt Mẹ ở Mô.!
09072019
* Mùa Hạ xưa đong đầy nỗi nhớ
Ký ức buồn muôn thuở khó quên ...?!.
Đông Lợi Long
MÙA HẠ BUỒN.
* Mùa Hạ xưa đong đầy nỗi nhớ
Ký ức buồn muôn thuở khó quên ...?!.*
Kẻ tha phương mãnh đời ôn lại
Khoảnh thời gian khó xoá niềm riêng
Thi Diêm Tran
Trời thấp mây mù chút khói sương
Tình đã xa rồi..phía cuối đường
Biển buồn nước Lặng im không sóng
Ta muốn sóng Về gởi nhớ thương. Hi
Đông Lợi Long
THỞ THAN
Khi bọt biển, vờn tung trắng xóa
Gió thổi về bay tỏa khắp nơi
Sóng hôn bờ, trọn đời không thỏa,
Bởi yêu nhiều, quá đổi, em ơi
Quang Vinh Pham
Xin chào gđ chú Kính. Nhớ chú.
Đông Lợi Long
HẠNH PHÚC
Hai bạn Trẻ, Vinh Hà Chung nhịp THỞ
Cuộn mình Trong, lòng rộng MỞ tình YÊU
Dẫu cuối Mùa nhưng dịu Ngọt nhân LÊN
Cằn khô xóa, giữ ấm THÊM tình ái
Rồi gãy lên, những nốt nhạc yêu Thương
Cùng chìm đắm trong thiên Đường hạnh phúc
Huu Anh Vu
Tuyệt vời thơ rất hay cảm ơn thi nhân.
Đông Lợi Long
TẬP TỄNH LÀM THƠ
Gẫm mình còn phải học làm thơ
Nên đã ngâm nga chữ lựa hờ
Niêm luật trắc bằng gieo chớ vấp
Tám câu bảy chữ âm tròn vo
Thử nghề âm luật hơn trăm cách
Nhưng vẫn tạm cho ở mức trò
Giữa chốn thi nhân đông đủ cấp
Theo đòi ta lại cứ lần vô
Dương Ánh
Sóng đưa thuyền xa viễn xứ
Lòng người tựa áng mây trôi
Đường xa gập gênh gian khó
Ngày về biển biệt xa xa
Đông Lợi Long
VƯỢT THOÁT
Vượt biển thuyền nan trời viễn xứ
Ngoái nhìn đất Mẹ phủ mây Đen
Biển khơi dậy sóng nhiều gian khó
Biền biệt cách xa mãi lụy Phiền
Dương Ánh
Đất mẹ ngàn năm mưa lũ cuốn
Trong lòng còn lại đá và xương
Xa khơi chí lớn lòng nung nấu
Ngoảnh mặt phong sương đă bạc đầu
Hỡi ơi đất mẹ... ngày về...
Đông Lợi Long
QUÊ MẸ ĐIÊU TÀN
Đất Mẹ đã, đứng bên bờ nước Lũ
Ngó lên trên, toàn một đám hại Dân
Đồ súc vật, vẫn lòng lan dạ Thú
Tự bao đời, luôn bán nước cầu Thân
Rời tháng bảy, tôi đi ngang qua Phố
Trên sông Hương không thấy một con Đò
Qua Gia Hội những ngày thơ, dòm Ngó
Nước Hương Giang, muôn thuở vẫn không Lo.
Lòng đất Mẹ, biển núi sông nhiểm Độc
Xương cốt người, với đất đá cằn Khô
Rời quê Mẹ, phải mưu sinh khó Nhọc
Ngoảnh mặt nhìn, da thịt Mẹ ở Mô.!
09072019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét