THÁNG MƯỜI HAI
Vẫn con đường ngày cũ
Bình minh như bức tranh
Phía hàng cây xanh ngát
Đôi chìa vôi hát vang
Mẹ lom khom trên rẫy
Tình gởi vào đất nâu
Những hạt mầm vươn dậy
Bung tròn niềm ước mong
Nắng cũng về xao xuyến
Trang điểm miền yêu thương
Cho lòng thêm lưu luyến
Dịu dàng tháng mười hai.
Tháng mười hai chạm ngõ
Gió hát điệu sang mùa
Hoa nắng vàng lấp lánh
Trải đầy lối em qua…
Dẫu không hề hẹn ước
Vẫn chạm khúc chim ca
Cỏ hôn bàn chân bước
Bầu trời xanh bao la…
Dường như xuân gõ cửa
Cho cõi lòng miên man
Những vần thơ nhảy múa
Theo nắng rụng mơ màng…
Sáng nay trên suối tóc
Đỏng đảnh làn hương bay
Nét duyên người thiếu nữ
Hay tình…tháng mười hai!
NÉT CHẤM PHÁ MÙA ĐÔNG.
Những sớm mai tinh khiết
Hạt sương đọng trên cành
Cánh cửa vừa mới mở
Hơi lạnh níu bờ vai
Lối mùa đông trầm mặc
Bến sông cũng êm đềm
Bên kia ai xõa tóc
Hương bay vào câu thơ
Bình minh phơi sợi nắng
Trải ấm áp trên đường
Nét đài trang thiếu nữ
Nhẹ gót chân lặng thầm
Mùa đông về lặng lẽ
Thật bình yên dịu dàng
Gió thì thầm trên lá
Ai hát lời yêu thương.
THÌ THẦM MÙA ĐÔNG
Dường như là ngọn gió
Đã về lại ngõ quen
Hôn lên làn tóc mượt
Ru êm êm khúc tình
Dường như là màu nắng
Dịu dàng bên cỏ xanh
Con bướm vàng quanh quẩn
Những sớm chiều rong chơi
Dường như là nỗi nhớ
Bỗng dưng chợt thì thầm
Thương một miền kỷ niệm
Đông bao lần đi qua
Dường như là khúc hát
Cứ bồng bềnh vấn vương
Để cho lòng khắc khoải
Mơ về ngày xa xanh...
MÙA NHỚ
Ta về qua ngõ vắng
Nghe gió mùa xốn xang
Hoàng Anh nở rực vàng
Chiều vương vương nỗi nhớ
Mây bồi hồi nhịp thở
Chở cánh cò sang ngang
Chiếc lá về ngày cũ
Con đường vắng thênh thang
Ta đợi ai thuở trước?
Mà nhung nhớ bao lần
Nắng vàng nhuộm trước sân
Ngọn cỏ buồn ngơ ngẩn
Dẫu biết rằng xa mãi
Kỷ niệm còn lẻ loi
Ta nằm nghe trăng thở
Buồn tim tím câu thơ
Bên hiên vắng mong tin
Thương nhớ về ngày cũ
Bên trời còn vần vũ
Biêng biếc lối về tim…!
Nguyễn Văn Thuc
Tâm hồn thơ đi vào thơ quê hương của tuổi thơ thật đậm đà...
Đông Lợi Long
Cảm ơn ông bạn già Măng Đen
RU ĐỜI ĐÁNH MẤT
Ta thấy quê hương
trào dâng trên
từng giọt nước mắt
Ta nhìn đất tổ
bao quanh
từng ngọn nến lịm tắt
Nghe tiếng rên la gọi tên
Việt Nam
của một ngày không xa lắm
trùng khơi.
Ta biết rồi quê mẹ
đêm đêm chờ đợi tiếng hát
Ta ngủ mê
vào giấc mơ
ru đời đánh mất
Nghe tiếng kinh cầu
theo từng ngọn gió bấc
sang mùa - GIÓ XOÁY CUỘC ĐỜI.
Thơ Trúc Mai
Bài thơ hay quá
Đông Lợi Long
Cảm ơn Chị đã ghé nhà.
TRÚC MAI
Thu về !
để gió heo may
Lá vàng tơi tả
héo gầy Trúc Mai
Bao lần ?
lá rụng vàng rơi
Cành khô lay lắt
giữa trời xác xơ
Nào khi ?
Sớm nắng chiều mưa
Nào khi bão tố
Gió lùa ngả nghiêng
Buồn thay!
Trăng xế bên thềm
Trăng thu đã vỡ
Màn đêm lạnh lùng
Rồi đây ?
Trong gió chiều đông
Trúc Mai lẻ bóng
Hương nồng nhạt phai
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét