Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2025

EM CÓ BAO GIỜ BIẾT ĐẾN KHÔNG?

 


EM CÓ BAO GIỜ BIẾT ĐẾN KHÔNG?


XƯỚNG

Gom hết mây trời để nắng trong

Ðể cho em ửng má tươi hồng

Bướm đùa sãi cánh che hơi gió

Lưu lại hương hoa tỏa khắp vùng


HỌA

Lùa mây gom lại để trời trong

Nên thấy em tươi, má ửng hồng

Hương thoảng cuốn theo cùng với gió

Bướm vờn trong nắng, sáng quanh vùng



EM CÓ BAO GIỜ ĐỂ Ý KHÔNG?


– Ðể ý gì anh? chẳng biết đâu

Vườn anh hoa thắm sắc tươi màu

Hai con bướm trắng bay xinh quá

Nắng nhạt lòng em thấy xuyến xao…


– Em có nghe lời của gió không

Gió đang trò chuyện với mây hồng

Mây khen bé đẹp nhiều duyên dáng

Gió chuyển lời mây khắp núi sông!


– Anh khen thì có, mây nào biết.!

Ðâu có ai thèm để ý em

Bởi em tài sắc làm sao sánh

Như với ánh dương đọ với đèn


– Em thướt tha xinh, thật dịu dàng

Miệng cười tươi tắn gió xuân sang

Hồ thu nét rõ trong đôi mắt

Một cánh hoa tươi mãi chẳng tàn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét