Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2026

MÙA ĐÔNG NHỚ THƯƠNG.

 


MÙA ĐÔNG
NHỚ THƯƠNG.

Thuở xưa ấy, yêu mùa đông, tha Thiết
Mây lững lơ, trôi mãi Miết về Đâu?
Khi bên em, cùng nhẹ bước, đã Lâu
Mà gió chẳng, buôn lơi Câu thăm hỏi.!

Rời xa lúc, cảnh hoàng hôn chiều Xuống
Bóng đêm về, lại ước Muốn gần Lâu
Suốt đêm thâu, thầm gọi mãi tên Nhau
Chỉ mong đợi, đêm dài Mau, ngắn lại

Đâu ví được, dòng đời như, nguồn Suối
Nhấp nhô đầu nguồn, êm Cuối nhánh Sông
Chuyện tình yêu, có ai ước, được Không?
Qua trắc trở, giờ sao Lòng, cất bước.!

Chiều về muộn, mưa vẫn còn, rơi Mãi
Đông đã về, sao mưa Lại, mãi Rơi
Thu vội đi, sao tình để, phai Phôi
Hàng mi khép, dòng lệ Rơi mặn đắng

Mùa đông đến mây buồn thương ai Hỡi.!
Mây ngỡ ngàng, mây tình Hỏi đi Đâu?
Nhớ thật rồi, lúc còn thuở, yêu Nhau
Mà kỷ niệm, bây chừ Sau đổ vỡ.!

Hồ Sang
Bài thơ mùa đông thương nhớ hay ! Hiền ơi !thơ có hồn và sâu lắng tâm tư lắm !

Đông Lợi Long
Ký ức mùa đông..., giữa hai người nam nữ gặp nhau, rồi quen và có những lần cùng đi lễ...nhưng chưa có một lời thỏ thẻ với yêu thương, ôm câm nín cả hai chưa dám nói, nổi nhớ thương gậm nhấm đôi tâm hồn. "Thu vàng, lá úa, đợi Đông. Đông đem tuyết trắng, bỏ trong đất trời". Chiến tranh đã ngăn trở, trong một chiều mưa, mưa mãi không dứt có một người nín lặng vội bước đi...để người còn lại, "Hàng mi khép, dòng lệ rơi mặn đắng", và "Mây ngỡ ngàng, Mây tình hỏi về đâu.??? Cảm ơn Bạn đã thông hiểu những ngõ ngách💞...cùng xẻ chia👍

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét