Năm mới mừng vui với tháng ngày.
Hai mươi hai bốn đến rồi đây.!
Chôn những nỗi buồn trong quá khứ
Tân niên đem mới, bắt đầu ngay.
Mến chúc an vui với tuổi đời
Mọi người thân khỏe được bình an
Gia đình hạnh phúc luôn mang đến
Sức khỏe đong đầy mỗi cá nhân
CUỐI NĂM
Từng chữ số trên giấy nền trắng mượt
Nằm chơ vơ, trên tờ lịch cuối cùng
Quay nhìn lại với tháng năm đã mất
Ta không đành bóc tờ lịch cuối năm
Biết mai này còn ai ngóng mùa xuân
Âm thầm đợi và âm thầm thao thức
Những mặn ngọt suốt năm dài uẩn khúc
Của cuộc đời trong những lúc sa cơ
Đêm nay nữa ta ôm từng kỷ niệm
Muốn không gian xóa sạch hết ưu phiền
Để một lần tìm lại chính bản thân
xuân đến lúc tim côi còn nóng hổi
Đêm nay,
Ngồi nghe đất nẻ
Vỡ nụ mai vàng
Mầm cây tách vỏ
Sớm ngõ đầu làng
Bên em ngào ngạt
Rợp bóng ta về
Hương nồng theo gió
Quyện mái tranh quê
Bồi hồi muốn khóc
Nắng vắt qua vai
Lung lay làn gió
Lùa nhẹ khóm cây
Hương trầm bảng lảng
Thoảng nhẹ lâng lâng
Bâng khuâng thoải mái
Khoan khoái nhẹ nhàng
Khoé mắt vương cay dạo cuối năm
Cúc vàng rưng rức nở âm thầm
Bỗng dưng nỗi nhớ buồn man mác
Ta lại buông trôi dạ thấm sâu
Từ biệt xứ, ta trở về ngơ ngác
Thềm rêu buồn quạnh vắng bước chân ai
Lòng ta như con nước chảy làm hai
Những dòng xoáy cuộn sóng tràn hiu hắt
Chiều ba mươi
còn mình ta lặng ngắt
Tiếng thở dài
quanh quẩn đến xót xa
Mái ngói cong
trở trăn buồn rất lạ
Gió chiều tàn
vào đêm tối mênh mang
Đêm trừ tịch, ta thắp cho mình ngọn nến
Chén rượu rót đầy, ta nghiêng hắt xuống gốc hoa
Tháng tận năm cùng nhớ quên rồi cũng sẽ phôi pha
Ngoảnh nhìn sự vô thường, bỗng dưng thấy đời mình, rất ngắn.
GỬI LẠI
Xin gửi lại những chân trời mây xám
Những cơn mưa đổ xuống phía triền rừng
Mùa lau lách, trổ sương màu khói súng
Ấm phù du mầm nhú những bờ mưng
Xin gửi lại phía triền đê gió thổi
Mùi rạ rơm nỗi ngai ngái u buồn
Và ngõ nhỏ, mắt cuối ngày, bão xoáy
Dáng mẹ cha dáng em ngược hoàng hôn
Ta gặp lại trên cánh đồng ngái ngủ
Thoảng se se, giá buốt lạnh bồn chồn.
Vải thấm ướt từng lát cày lật ải.
Mùa gieo trồng chân ngập nước bùn non.
Chiều làng bảng thoáng qua bên ngõ nhỏ
Nét lặng buồn chiều lam khói thôn cao
Buổi cơm tối bên lửa hồng lách tách
Nghe mùa đông đã chớm dậy tay oằn.
Vậy là, tờ lịch cuối cùng của năm Tân Sửu cũng tới lượt ra đi. Ngày cuối cùng của năm cũ, ngày mà thời gian chẳng chờ đợi ai cả, nhưng mỗi phút qua đi, mỗi khoảnh khắc cảm xúc: yêu thương giận hờn, những âu lo muộn phiền cho cuộc sống, trong công việc, cả nước mắt và nụ cười đã diễn ra như một cuốn phim với đủ đầy màu sắc của cuộc đời.
Thầm lặng xót thương, tờ lịch cuối
Giấy nền còn sót một tờ thôi Trên từng chữ số, màu trắng mượt
Ghi lại từng ngày lặng lẽ trôi
Níu kéo bước chân, xin chậm lại
Cho đời vui sống được dài hơn
Thêm tình ước muốn, ngày mong nhớ
Giảm bớt trong tâm nổi giận hờn
Lớp trước chẳng còn, chờ sống mãi
Cháu con xa xứ khó chờ mong.!
Mai nầy biết đến, còn ai nhớ.?
Xuân Tết về sau, có nữa không.?
Thao thức âm thầm, ngóng đợi trông
Ngọt ngào ngày tháng vẫn yên lòng
Nay cùng các cháu nên vui sống
Làm bạn cùng nhau thỏa ước mong.
Đêm nay nữa, ta ôm từng kỷ niệm
Gom không gian, xóa sạch hết muộn phiền
Để một lần được tìm lại chính tôi
Gọi xuân đến giữa tim côi nóng hổi
Đâm chồ̀i non, tách nụ̣ lúc về đêm
Mai trước ngõ, cánh vàng thêm rực rỡ
Nhiều loại Cúc, hoa Hồng, Lan tím đỏ
Tạo sắc màu lại nhắc nhớ khó quên
Mỗi độ̣ Tết Xuân, cây tách vỏ
Mai vàng khoe nụ tối ba mươi
Sớm mai trước ngõ hương ngào ngạt
Một bóng ta về, nắng vắt vai
Chợt thấy minh như, lúc trẻ thơ
Bồi hồi ham muốn buổi mong chờ
Bâng khuâng nhớ đến ngày Xuân trước
Bẻn lẻn bên thềm đợi mẹ cha.
Bây chừ đã khuất, còn đâu thấy
Hương khói nhan đèn, phụ mẫ̃u thân
Đêm tối tất niên con vái lạy
Cầu siêu dâng lễ đến song thân
Đêm trừ tịch, còn được gọi là đêm ba mươi, khoảng thời gian từ 11 giờ tối đến 1 giờ sáng, thời khắc giao thừa giữa năm mới và năm cũ.
Đêm trừ tịch là khoảng thời gian thiêng liêng nhất của năm khi các gia đình sum họp, chuẩn bị đón năm mới với những điều tốt lành sẽ đến và tiễn trừ năm cũ.
Từ biệt xứ, ta trở về ngơ ngác
Thềm rêu buồn quạnh vắng
bước chân ai
Lòng ta như con nước chảy làm hai
Những dòng xoáy cuộn sóng
đời hiu hắt
Chiều ba mươi, lặng ngắt buổi xế tà
Nhìn quanh quẩn thật xót xa đơn chiếc
Nỗi trăn trở
người viễn phương cách biệt
Gió chiều tàn
còn chỉ biết nhớ thương.
Đêm trừ tịch, thắp cho mình ngọn nến
Chén rượu đầy,
nghiêng hắt xuống cội hoa
Giao thừa lúc, giọt lệ rời khoé mắt
Nhớ quên gì rồi cũng sẽ phôi pha.
Phạm Hồng Thát.
Một chùm thơ hay ngọt ngào sâu lắng chúc mừng bạn
Chúc bạn và gia đình vui đón Xuân an lành hạnh phúc
Đông Lợi Long
Cảm ơn bạn Phạm Hồng Thát. Chúc gia đình vui Xuân đón Tết
Phạm Hồng Thát.
Cám ơn bạn nhiều
Lê Hoành
Chùm thơ hay đầy cảm xúc .Chúc gia đình bạn đón xuân mới Nhâm Dần tràn đầy sức sống, vui vẻ, an bình ....
Đông Lợi Long
Cảm ơn Lê Hoành
Thơ đầy cảm xúc mừng năm mới
Sức sống tràn đầy trong tiết Xuân
Vui vẻ cháu con cùng với Tết,
An bình sum họp cả người thân.
Nguyễn Thị Kim Ngân
Con chúc bò vú năm mới khỏe và trong tay chúa và mẹ ma ri a Ame
Đông Lợi Long
Cảm ơn Nguyễn Thị Kim Ngân
Nhớ lễ đầu năm xin nguyện cầu
Gia đình con cháu được bình an
Cát tường sở nguyện được như ý
Hạnh phúc chan hòa năm mới sang
Dangtam Ho
Tâm chúc anh và gia đình luôn an lành thịnh vượng và tràn đầy niềm vui hạnh phúc trong năm mới đến.
Đông Lợi Long
Cảm ơn Dangtam Ho
Bùi Thủy
Chúc mừng năm mới
Đông Lợi Long
Cảm ơn Bùi Thủy
Dương Ánh
Xa viễn xứ nơi đất người trông ngóng
Bóng trời nam đâu đất mẹ thân yêu
Nhìn xa xăm mắt đẫm lệ cô liêu
Khép hờ lại quá khứ về quây chặt
Nhớ xa xưa những ngày vạ vật
Nơi quê người muỗi vắt nhảy trong tai
Tỉnh mộng ra trong tiếng thở dài
Ôi quá khứ vất vưởng mà xa lắng
Đông Lợi Long
SAO LỊM TẮT
Ngày vội tắt, đêm về trong bóng tối
Còn một đêm còn thở với trăng sao
Nên cỏi trần có lắm kẻ buôn thơ
Níu trời xuống chân kiểng cao tay với
Nhưng bạn hỡi.! Trần gian rồi sẽ nói:
Thế gian nầy, vĩnh biệt với ngươi thôi
Mộng hão huyền, sao sắp rụng đến nơi
Ta chết lặng bó tay ngồi câm nín
Dương Ánh
Mỏi gối chân chùn mắt muốn khép
Lòng buồn tâm não hướng trời nam
Đất MẸ bao năm chìm xa lắng
Biển đông hừng hực lửa từng cơn
Đông Lợi Long
Đồng cảm với Dương Ánh
Ngày ra đi, lòng nung nấu hờn căm
Cùng dân tộc đứng lên làm thay đổi
Mong đem lại thanh bình ngày xuân mới
Trên quê hương ươm giống đợi dâng trào
Xin đừng trách, bởi vì ta hèn nhát
Bốn tám năm, ngày đất nước điêu linh
Ba sáu năm, ta bỏ lại quê hương
Nhìn lớp trẻ mà lòng mình đau nhói
Nhưng nay
Mỏi gối sức mòn mi muốn khép
Lòng buồn tâm não hướng trời đông
Bao năm đất mẹ chìm sâu lắng
Hừng hực trời đông rực lửa hồng
Ôi nghiệt ngã bao lòng dân oan trái
Nuốt căm hờn hận vong quốc tha hương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét