Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

HẠNH PHÚC QUÀ BỐN MÙA,!

 


NGÀY HẠNH PHÚC


Sợi nắng ban mai lúc rạng đông
Bao la trời đất nhuộm tươi hồng
Hai ta kế cận bên đồi mộng
Nhìn ngắm mây trời khoảng trống không.


Nắm tay bước nhịp thật thanh nhàn
Làn gió thông reo họa khúc vang
Rực rỡ yêu đương tình xán lạn
Gió mây sánh hội phải xênh xang.


Bên nhau ta thấy ngọt thơm ngào
Chim hót hòa vui thắm xuyến xao
Trời đất cách nhau đầy mộng ảo
Đông sang xuân đến nở hoa Đào.


Ngời trong mắt biếc tựa như ngà
Môi miệng em cười lúc nở hoa
Âu yếm nhìn anh đôi má ửng
Hai ta mãi mãi chẳng rời xa.

"Quà bốn mùa" thường tượng trưng cho hạnh phúc trọn vẹn, bình yên qua mọi thăng trầm thời gian Xuân Hạ Thu Đông.

Đó là sự yêu thương bền chặt, chia xẻ kỷ niệm, và cảm nhận vẻ đẹp cuộc sống trong từng khoảnh khắc. Hạnh phúc đích thực không xa xôi mà nằm trong sự bình lặng của tâm hồn khi đi qua đủ 4 mùa.


QUÀ BỐN MÙA,!


Người đã cho đời những áng thơ
Tình yêu thương mến thật vô bờ
Mùa Xuân chớm nụ cho đời sống
Ý ngọc lời vàng quả thực mơ


Hạ đi bịn rịn người còn lại
Đêm nhớ ngày trông, ngóng đợi chờ
Người cảm mến hè luôn nhớ mãi
Vì còn trân quý những vần thơ


Thu nầy nắng gió thổi heo may
Dáng cũ yêu thương chẳng tách rời
Nắng gởi cho hồn ru tiếng hát
Nhớ về Thu ấy gió vờn mây


Thu đến, thu đi Đông lại tới
Mang theo cơn lạnh héo khô gầy
Phố nhỏ giờ đây còn vắng vẻ,
Nét buồn điểm nhẹ chín tầng mây.


Nhớ thương một thủa đong đầy,
Hàng mưa nắng tỏa còn đây nỗi lòng.
Xa đông phố núi bao lần,
Bỗng dưng lại thấy bần thần nhớ đông.


Trời rét mướt, Đông về nhóm sưởi,
Hàng cây gầy lạnh cánh tay trơn,
Chiều nắng tắt mây mờ tuyết phủ,
Khúc tình buồn lạnh cóng trơ gan.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét