Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2019

NGÀY BỎ LẠI QUÊ HƯƠNG!


Image result for đêm hồng ngự

(15-11-1987)

Tiếng "Quốc Quốc", trong lồng, Sầu ủ RŨ
Mười hai Năm (1), dòng lệ, CỨ trào TUÔN
Sống lao Tù, "lớn nhỏ" (2), Vẫn kêu THAN
Kiếp đày Đọa, đắm chìm, DĂNG bóng Tối


Nổi lo Sợ đêm trường Ngồi thao THỨC
Phải ra Đi, quyết chí, DỨT lìa NGAY
Quê hương mình đói rách kiếp lầm THAN
Bị khủng Bố Mõi mòn THÂN rỉ Sét


Tháng một Một, mười lăm, Năm tám BẢY
Thuyền ra Sông vượt biển, THẤY đêm ĐEN
Lạy trời Cho, HỒNG NGỰ, Bãi lặng YÊN
Bầu trời Tối, thương cho, ĐÊM vượt Biển


Nước non Việt, thân trai Xin tạ TỘI
Cha Mẹ Ơi.! hiếu đạo, LỖI phận CON
Mong vợ Hiền, bền chặt Giữ sắt SON
Để tâm Lặng, giữa ngay, CƠN giông Bảo


Mái tóc Bạc cuối đời Thân trôi DẠT
Bán cầu Xa, khuất nẻo NÁT tâm CAN
Cả quê Hương, nhuộm đỏ Kẻ bạo TÀN
Lòng đau Xót nước mắt CÀNG tuông Chảy


Khi chớp Bể mưa nguồn Gieo tan TÓC
Mây phương Đông bao phủ GÓC trời NAM
Ngày ba Mươi tháng tư Ấy bảy LĂM
Người Nam Việt trở thành DÂN vong Quốc


Ngày từ Giả cuộc đời Nơi xứ LẠ
Chẳng bao Giờ nhìn thấy LẠI quê HƯƠNG
Được sinh Ra, quê Mẹ, Chết tứ PHƯƠNG
Nổi đau Xót ngập tràn THƯƠNG dân Việt


- (1) 12 năm (1975 - 1987)
- (2) Trại tù khổ sai nhỏ. Trại tù lao động lớn


Sau khi ra trại tù, vượt biên, đến các trại tỵ nạn Longgiai, Phanat Nikhom Thái Lan, Bataan Phi Luật Tân (21-11-1987 đến 9-2-1989)
- (15111987 - 15112019)


CHỜ MỘT NGÀY MỚI

Bốn mươi bốn, năm trời ta trông Ngóng
Chờ một ngày "cõi vể" Chốn quê Hương
TỰ DO ư? .....Thời gian quá thê Lương
VIỆT NAM đó.! Vẫn nhớ Thương miên viễn


Đất nước ấy, trải qua ngàn dâu Bể
Máu anh hùng thắm đẫm Để TỰ DO
Linh hồn thiên sông núi cứu dân Cho
Chúng rước giặc về xới Đào mả tổ.


Nhưng lớp trẻ co mình trong đêm Tối
Bao khổ đau chồng chất Chốn dân Oan
Uất nghẹn đầy trong khoé mắt trào Dâng
Chúng cướp đất, suốt đời Dân sinh sống


Thời Năm Bốn, dân Bắc Buồn bỏ Xứ
Đến Bảy Lăm nam bắc Rũ vượt Biên
Vì quê hương bị phủ một màu Đen
Vấy toàn máu, đỏ đen Trên đất Việt


Chim mất tổ hoảng kinh bay tứ Tán
Ngóng ngày về chốn cũ Tận trời Đông
Trong tự do, dân chủ của ước Mong
Ôi.! Hạnh phúc... ngày về Trong đổi mới...


15112019

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2019

SỐNG CHO XỨNG ĐÁNG ĐỂ KHÕI UỔNG KIẾP NGƯỜI

                      Related image

Hãy sống cho thật đáng sống, để không uổng một kiếp người

Sống càng lâu, ta lại thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ ai. Sống thật khó mà sao chết lại quá dễ. Hôm qua vừa gặp nhau đây, ngày mai đã phải chia lìa nhau mãi mãi. Sống thì có hẹn hò hôm nay, ngày mai nhưng chết đi thì chẳng bao giờ có một cuộc hèn hò nào trước.

"Càng yêu ta càng thấy": có được tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Rồi tự an ủi khi nghĩ rằng mình quả thật đau khổ, nhưng đồng thời cũng có kẻ khác còn bất hạnh hơn.

Và ngược lại, biết đâu có thời gian mình được yêu thương trọn vẹn, thì người khác cũng đang mất mác thiệt thòi vô cùng. Nghĩ được thế, sẽ thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ và xích lại bên nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những vướng mắc hờn oán thì cũng nặng nề.

"Tích tắc của số phận". Có người bỏ cuộc đời mà đi như vào một giấc ngủ quên; Lãng quên nơi này, để đi về một nơi chốn khác. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một bóng hình đã mất, khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.

"Vì quá quan trọng hóa một vấn đề". Nên luôn cho rằng khó có thể quên dễ dàng một cuộc tình, vì chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi.

"Thật không đáng, vì Trời chưa sập"

Ta
mãi luôn
cảm ơn đời
cho ta chút nắng
và thêm ít giọt mưa
cùng đôi nét đẹp mộng mơ
kèm theo vài ba điều ước muốn
cảm ơn người cho ta nỗi mong nhớ
nỗi lòng đợi chờ, điểm một chút lao xao
trong ngăn tim nhỏ, với máu đỏ luôn chuyển trao
xin cảm tạ Thượng đế cho đời niềm tin cuộc sống.
lẫn một chút mê tín của ngày tháng ngây ngô
với tuổi dại khờ tạm thời đành lẫn trốn
và cảm ơn, khi nhận ra lẽ phải 
để lánh xa những nơi cám dỗ
mộng mị, ôm chờ mong đợi
những ai? để phải lỡ
chuyến đò giờ đã
sang ngang rồi
tiếc nuối
thôi.!

Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.

"Sống Chết không do ta quyết định". Cuối cùng thì ta nhận được gì khi còn sống, và mang theo được gì khi: "Buồn vui trả lại trần gian, mi buồn khép lại, áo quan đưa về". Tiền tài, danh vọng hay sắc đẹp chăng? Không… chắc chắn là không rồi, vậy tại sao ta cứ mãi tranh giành hơn thua, bon chen nhau, ganh ghét đố kỵ nhau.

Mỗi sáng mở mắt mà thấy được cuộc sống vô thường, mong manh dễ vở thì có lẽ tình yêu thương đã tràn ngập trên thế gian này rồi, vậy hãy sống như ngày mai ta không còn được sống nữa, nếu ngày mai bạn không còn tồn tại trên cuộc đời này thì hôm nay bạn phải làm gì, sống như thế nào? Lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại được đời người.

(Hơn 25.000 người đã tham dự dịch vụ "Tang lễ cho người sống" với hy vọng cải thiện lối suy nghĩ trong cuộc sống của chính mình, là một dịch vụ được nhiều người Nam Hàn quan tâm lâu nay).

Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ lại được người mình yêu… Tháng ngày cứ hối hả trôi qua, vạn vật đều theo luật vô thường mà hủy hoại, thoáng chốc vụt tắt qua đi chỉ còn nỗi buồn sâu kín trong lòng người ở lại.

Dù biết rằng qui luật sinh tử là lẽ thường ở đời, nhưng vừa đến lại ra đi không ngăn nỗi nghẹn ngào, cuộc sống mong manh như một bình pha lê dễ vỡ, chính vì thế hãy sống làm sao để “khi mình sinh ra mọi người cười, mình khóc – khi mình mất đi mọi người khóc, mình cười”.

Trong mỗi chúng ta ai cũng chỉ có một lần để sống, vậy hãy sống vì những ước mơ của mình, ngay từ lúc này đây hãy sống để trở thành người mà bạn vẫn ao ước hướng tới, yêu thương khi trái tim còn đập.

Nói những điều cần nói, trân trọng những gì mình đang có, thì chỉ cần một lần sống đó thôi cũng đủ để ta cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

Vẫn
Cảm ơn
đời trao cho
khó khăn vất vả
thấm mặn giọt mồ hôi
gột nên những điều mới lạ
dối gian, nêm vị ngọt đầu môi
dẫu đi một lối chớ vội tin người
lòng dạ con người, qua tình đời thay đổi
thời gian vẫn cứ trôi, mối tình sau đang đợi
nên còn tồn lại, phải sống trọn kiếp người
biết sai, phải sửa, mãi vẫn trên đời
nơi thế gian, tránh xa tội lỗi,
mai đây khi đã lìa đời
chẳng ai còn tắm gội
Thân xác đây rồi
không có mùi
hôi thối,
nữa...

Related image

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2019

TÁO MỚI "COSMIC CRISP"

NƯỚC MỸ SẮP CÓLOẠI TÁO MỚI "COSMIC CRISP".
Giòn, mọng nước, đốm vàng giống ‘ngôi sao

SPOKANE, Washington (AP) – Vào ngày 1 Tháng 12 tới đây, có một loại táo mới được bán đồng loạt ở nhiều nơi trên thị trường Mỹ, và có nhiều hy vọng sẽ nhanh chóng được người tiêu thụ đón nhận.
Loại táo này có tên “Cosmic Crisp,” là loại táo đầu tiên được gây giống tại tiểu bang Washington, nơi trồng đa số các trái táo gặt hái ở Mỹ.
Ngay lúc này, các trại trồng táo ở Washington đã trồng tất cả là 12 triệu cây táo loại Cosmic Crisp, một chỉ dấu cho thấy sự lạc quan tin tưởng của giới nông gia vào loại táo mới này.
Tuy chỉ có khoảng 450,000 thùng táo loại 40 pound (khoảng 18 kg) được bán ra trong năm nay, con số này được dự trù tăng lên thành hơn 2 triệu thùng trong năm 2020, và hơn 21 triệu thùng vào năm 2026.
Loại táo mới này được trường đại học Washington State University gây giống. Các chủ trại trồng táo ở tiểu bang Washington trả tiền cho công cuộc nghiên cứu, phát triển giống mới, sẽ có độc quyền bán loại táo này trong 10 năm đầu tiên.
Sở dĩ táo có tên “Cosmic Crisp” là vì giòn và trên vỏ trái táo có các đốm vàng chói, trông giống như các vì sao trong vũ trụ.
“Tôi chưa hề thấy có loại táo nào đẹp hơn loại táo này,” theo ông Aaron Clark ở Yakima, Washington, người có mấy trang trại trồng táo do gia đình làm chủ, và đã trồng 80 mẫu táo Cosmic Crisp.

 

Theo lời nữ khoa học gia Kate Evans, người điều hành chương trình gây giống tại đại học Washington State University, thì loại táo mới này giữ được tươi lâu hơn bên ngoài cũng như trong tủ lạnh.
Bà Evans nói thêm rằng loại táo này ăn “ngon đặc biệt,” vì rất giòn, mọng nước và độ ngọt cũng như độ chát rất cân bằng.
Loại Cosmic Crisp là kết quả gây giống từ loại Enterprise và Honeycrisp. Loại Honeycrisp bán rất chạy và được trường đại học University of Minnesota đưa ra thị trường khoảng 2 thập niên trước đây.
Loại táo Honeycrisp là loại đắt tiền do được gây giống thuần túy nhắm vào vị ăn ngon, chứ không phải là loại táo dễ trồng, dễ tồn trữ hoặc chuyên chở.
Kỹ nghệ trồng táo ở tiểu bang Washington có trị giá khoảng $2.5 tỷ mỗi năm. Nơi đây trồng khoảng 60% số lượng táo đưa ra thị trường ở Mỹ, tức gần 140 triệu thùng. Các loại táo tiêu thụ nhiều nhất hiện nay là Gala (23%), Red Delicious (20%) và Fuji (13%).
Các giới chức kỹ nghệ táo nói rằng họ vẫn tiếp tục nghiên cứu các loại giống mới, nhằm tạo sự hào hứng thích thú cho giới tiêu thụ loại trái cây ngon và bổ này.

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2019

XỨ BUỒN MUÔN THUỞ

Image result for hình ảnh ba rạp cinê ở darlac trước 1975
                        NHÀ THỜ CHÁNH TOÀ BAN MÊ THUỘT

ĐỂ NHỚ...ĐỂ THƯƠNG

Đất Đỏ, cao Nguyên, sương Phủ MÙ,
Cây Xanh phố Núi chớm Vào THU.
Phương Xa khách Lạ đi Qua lại
Tìm Dáng em Xưa vẫn Luyến LƯU

DarLac, lối Xưa phố Thật GẦN
Mấy Vòng lên Xuống lại Phân VÂN.!
Đi Dăm ba Phút đã Về lại,
Chốn Cũ chiều Nay nhịp Bước VANG.

Em "Ban mê", Má đỏ Môi HỒNG
Trời Buổi chiều, Ngày tháng Chuyển ĐÔNG
Nên Tóc em, Sương sa Thấm ướt
Thẩm Vai gầy, Mát lạnh Da TRONG

Thương Mến em, Đen mượt Tóc HUYỀN
Phố Ban mê, Đất đỏ Mang TÊN
Mai Xa lắc, Đến ngoài Biên giới
Còn Chút gì, Thương nhớ Để QUÊN

Thành phố Ban Mê! Vâng tôi vẫn hay gọi nó thân thương như thế; đó là một thành phố nhỏ mà mọi người vẫn hay đùa nhau là đi lòng vòng bao xa thì cũng chẳng sợ “lạc đường”. Mà cái gì nho nhỏ thì bao giờ cũng xinh xinh, như các thành phố cao nguyên miển trung mà tôi đã sống qua như tỉnh Tuyên Đức thị xã Đà Lạt, Kontum, Darlac thị xã Ban mê Thuột, Pleiku và hai tỉnh có dịp ghé thăm là Phú Bổn, Quảng Đức. Tất cả đều đất đỏ nên mùa nắng thì bụi đỏ, mùa mưa thì đất bùn, duy chỉ có Kontum và Phú Bổn là đất trắng ở lõm giữa thành phố mà thôi.  
Đúng như cái tên phố núi Ban Mê Thuột cũng chính là thành phố “Buồn Muôn Thuở”. Khác với những thành phố lớn mà tôi sống ở miền duyên hải, những nơi đô thị xa hoa, vồn vã; nơi chen chúc, tất bật với cuộc sống cứ mãi trôi đi như dòng nước chảy...
Ban Mê lặng lẽ. Đó là ngôn từ tôi thích nhất để nói đến vùng đất đỏ nầy. Cũng chính vì quá yên ả nên mặc nhiên nó khoác lên mình một nỗi buồn u uất nào đó. Cuộc sống nơi đây thật bình dị đến lạ kỳ, nó trôi một cách chậm chạp và mang một sự bình yên quá đỗi. Con người dường như trở nên lười biếng hơn, họ ít ra khỏi nhà, ít dạo chơi như người Sài Gòn thời đó. Họ nói chuyện từ tốn, giọng nói chân chất vùng Cao nghe thật êm ả và ngọt ngào. Tuy không cởi mở cho lắm nhưng con người ở đây rất hiếu khách, và họ hiếu khách theo một cách riêng mang đậm chất vùng cao nguyên đất đỏ của thuở nào.! Bốn mươi bốn năm qua con Người cũng như tất cả, giờ đã "thay da đổi thịt" không còn chút gì thuần chất của một thời để nhớ để thương như trước đây. Tiếc thương những gì đã mất.!

 Image result for chua khai doan ban me thuot truoc 1975

                            CHỦA KHẢI ĐOAN BAN MÊ THUỘT

Vẫn là hai từ "lặng lẽ". Thành phố chọn cho mình một nét đẹp riêng, từ dãy phố, những con đường ngắn ngũi, thân thương trong lòng thành phố như Lê Lợi, Ama Trang Long, Quang Trung, Phan bội Châu, Hoàng Diệu, Hàm Nghi, Võ Tánh, Phan chu Trinh, Huyền trân Công Chúa, Hai bà Trưng, Lý thường Kiệt, Y Jut, Nguyễn Thái Học, Tôn Thất Thuyết, Lê văn Duyệt, Trần Bình Trọng, Nguyễn Trãi.v.v...Với hàng cây xanh bên những ngôi nhà xinh xinh nhỏ bé… Rão bước trên những đường phố hẹp, tôi cảm nhận rõ rệt được sự bình an trong tâm hồn, mùi hoa Ngọc Lan len lỏi vào trong từng hơi thở, không khí mát mẻ và bóng mát của những tàn cây làm mát dịu lòng người của một thuở yên bình.!

Thị xã Ban mê thuột trước năm 1975 có 3 rạp hát chính:
- Rạp Lo Do ở đường Quang Trung.
- Rạp Tường Hiệp ở đường Hai Bà Trưng đã có một thời chuyên chiếu phim Ấn độ.
- Rạp Thăng Long ở gần Cột Đèn Ba Ngọn chuyên chiếu phim Âu Mỹ.

NHỚ VỀ PHỐ NÚI.

Nhớ thuở đưa em về Darlac.
Cơn mưa... tuôn mãi suốt đêm NGÀY
Đất đỏ dìu em trèo bám dốc
Níu nhau bám víu giữ trong TAY


Mấy thuở em về thăm phố núi
Sao mưa.! mưa mãi suốt ngày ĐÊM
Trước gió dáng xiêu chân chậm rãi

Dìu nhau từng bước dưới mưa ĐÊM.

Sớm mai đưa tiễn em về sớm.
Từ giã bao lâu sẽ ghé THĂM.
Mong có ngày về thăm xóm đạo
Thế rồi phố núi mất bảy LĂM.


PHỐ NÚI U BUỒN

Buồn tênh phố núi phủ đầy sương
Cây lá còn xanh khắp nẽo đường
Chỉ thiếu em thôi giờ phố vắng
Nên buồn ta mãi nhặt sầu vương
Lạnh lùng bao nỗi chờ mong nhớ
Ngày tháng hao gầy vì nhớ thương
Kỷ niệm rụng rơi năm tháng chết
Trong lòng lắng đọng kiếp tha phương.



Phố núi năm xưa bụi đỏ bay
Đưa em dạo phố giữa ban ngày
Hạt mưa bất chợt rơi trên tóc
Ướt áo em rồi, đâu có hay!
Phố núi hai ta cùng một lối
Đi về hạt nước gió tung bay
Còn gì để lại trong nhung nhớ
Một kiếp phong trần mây trắng bay


Khí hậu Cao Nguyên thật tuyệt vời, lại mang một chút lãng mạn, cùa vùng đồi núi cây xanh bao quanh một lòng chảo thành phố nằm im lìm như ngũ quên, nếu không có những hình ảnh của chiến tranh. Một ngày nắng gió ở xứ "Bụi Mù Trời" hay một ngày mưa "Bùn Mà Trơn" là một trải nghiệm thú vị. Buổi sáng, vừa thức giấc, điều đầu tiên mình cảm nhận được chính là sự ấm áp, se se lạnh của “mùa xuân”. với tâm trạng thoải mái như thế thì còn gì bằng. Thế nhưng, nàng xuân ấy chẳng cho chúng ta kịp lưu luyến; Đến trưa với cái nắng vàng rực rỡ trải dài khắp nơi, đã làm bốc hơi những giọt sương mai còn sót lại, để báo hiệu cho một trưa hè ấm áp. Như chưa kịp làm ta bực mình, chiều ập tới với ánh sáng nhè nhẹ và vài cơn gió “thu” man mát làm se lòng thi nhân. Tiếng lá cây xào xạc càng làm cho không gian đượm vẻ u buồn. Rồi trong khoảnh khắc, bóng đêm lan tỏa, không khí càng về khuya càng mát lạnh như đêm đông, khiến cho những cặp tình nhân bớt e thẹn mà nép sát vào nhau hơn. Dường như “mùa đông” của những "Đêm Thánh vô cùng" (Silent Night), giây phút tưng bừng đưa ta lạc vào những giấc mơ tuyệt đẹp của những Noel năm nào...Còn một chút gì để nhớ...để thương.



THU BUỒN PHỐ NÚI

Buồn tênh phố núi phủ đầy sương
Cây lá vàng xanh mọi nẽo đường
Chỉ thiếu em thôi giờ phố vắng
Nên buồn ta mãi nhặt sầu vương
Lạnh lùng bao nỗi chờ mong nhớ
Ngày tháng hao gầy vì vấn vương
Kỷ niệm rụng rơi năm tháng chết
Trong lòng lắng đọng chốn yêu thương

Phố núi năm xưa bụi đỏ bay
Đưa em dạo phố giữa ban ngày
Hạt mưa bất chợt rơi trên tóc
Ướt áo em rồi, đâu có hay!
Phố núi hai ta cùng một lối
Đi về hạt nước gió tung bay
Còn gì để lại trong nhung nhớ
Một kiếp phong trần mây trắng bay.


BANMÊTHUỘT, THÀNH PHỐ BỎ NGỎ
Thứ Hai, ngày 10 tháng 3 năm 1975

Tôi lịm chết giữa điệu buồn hoài niệm.!
Thả hồn xuôi theo kỷ niệm mờ xa
Phút vị vong thắp lại nén hương thừa
Mà tưởng nhớ một thời xưa đã sống

Không biết ba chữ ‘Buồn muôn thuở’ (BMT) có trực tiếp vận vào người dân xứ Ban Mê Thuột (BMT) hay không mà… giữa lúc mọi người đang vui hưởng cuộc sống thanh bình, yên vui, điển hình là trong thành phố, những nơi thờ phượng, như Nhà thờ, Đền đài, Chùa, Miếu, lúc nào cũng đông đảo tín hữu lui tới cầu nguyện, cúng bái. Chợ búa, trường học, tấp nập người lớn, trẻ con, ngày đêm chen chân buôn bán, làm ăn, học hành hăng say, tích cực, xa xa ngoài buôn, ấp, nương rẫy, những đoàn người xả sức cày sâu, cuốc bẫm, liên tục vun xới, tưới trồng, háo hức trông đợi một mùa mới thành công, gia đình quây quần quanh bữa cơm chiều, bên ngọn đèn ấm cúng, chan hoà hạnh phúc, thì hung tín tràn về: Việt cộng sắp đánh… Ban mê Thuột.
BMT sẽ khốn khổ? Đời BMT vốn chỉ ‘ẩm áo bởi mưa phùn, sương sa’, không lẽ… sẽ ‘ướt đẫm, tơi tả vì cuồng phong, bão tố’?
Phải chăng: ‘Hoà bình sẽ đi và chiến tranh sắp… đến’?
Ngày 9 tháng 3 năm 1975 là ngày Chúa nhật, chuông nhà thờ vẫn đổ như mọi Chúa nhật quanh năm, nhưng… không biết có phải vì tâm hồn xao động mà tiếng chuông vang nghe khác hẳn: Chậm rãi, yếu ớt. Không mạnh mẽ như mọi khi.
Thật ra, liên tiếp những ngày trước đó, nhiều tin xấu đã dồn dập lan tràn trong dân chúng, khiến lòng người hoang mang, lo sợ. Hình ảnh sống động của Thị xã Ban mê Thuột, một đơn vị xã hội đầy sức sống, đang vươn lên bằng chính tâm, sức của mình, bỗng một sớm một chiều, tan biến đi một cách nhanh chóng, oan uổng. Tâm trạng người dân lúc ấy, sao mà… nhìn đâu cũng thấy kẻ thù.

06112019

- Thành phố "BỤI MÙ TRỜI"
- 10-03-1975: Lực lượng cộng sản bao vây Ban Mê Thuột

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019

STRONG MEN'S



SAO TÀI THẾ ?

Một cụ bà cụ vào mua một đôi giày cho cụ ông. Sau khi mua xong, cụ bảo:
- Bác kiếm cho tôi cái hộp, bỏ nó vào... chứ tôi cầm thì khó quá.
Chủ tiệm giày bèn sang nhà hiệu thuốc bên cạnh xin một cái hộp... bỏ đôi giày vào, đưa cho cụ bà:
- Đây ạ! Cụ đem về cho cụ ông nhé!...
 Cụ bà cảm ơn và ôm cái hộp ra ngồi chờ xe buýt... chợt một đám sinh viên vô tình ngồi chờ cùng đọc được dòng chữ ngoài vỏ hộp: "Bao Cao Su... 1000 cái".... tò mò một nữ sinh viên hỏi:
- Cụ mang cái này về cho ai vậy?
- Tôi mang về cho ông nhà tôi...cụ trả lời thực thà.
Cả đám thanh niên ngạc nhiên hỏi:
- Cụ ông bao nhiêu tuổi rồi mà còn dùng cái này?
- Chả giấu gì các cháu, ông cháu năm nay mới tám hai (Tám mươi hai tuổi) .
Tròn mắt ngạc nhiên, họ hỏi tiếp:
- Còn bà, bà bao nhiêu tuổi rồi ạ?
- Tôi cũng thế....
Một nữ sinh viên hỏi:
- Vậy hai cụ dùng bao giờ cho hết hộp này?
Cụ bà thủng thẳng:
- Cũng chẳng được mấy đâu....ông ấy...dùng....như phá, mà có biết giữ đâu...rách liên tục.
Chỗ này á...một hai năm, không biết có đủ không....!!!!???? Tôi vừa mua chưa được hai năm, vậy mà lại phải mua mới đây này....
Đám sinh viên nghe cụ nói xong....bỏ đi nơi khac, một nam sinh viên lẩm bẩm:
- Sao tài thế nhỉ ?????

04112019

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2019

CHÍNH SÁCH BANG GIAO CỦA MỸ

blank
HOA KỲ BANG GIAO VỚI CÁC NƯỚC

ĐÔNG Á:
Năm 1971, nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa giành được ghế của Liên Hiệp Quốc từ tay Trung Hoa Dân Quốc thông qua Nghị quyết của Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc với tư cách là đại biểu hợp pháp của Trung Cộng. Năm 1972, Tổng thống Richard Nixon tới thăm Bắc Kinh, TC và hội đàm với nhà lãnh đạo Mao Trạch Đông, đánh dấu sự kiện hai nước bình thường hóa quan hệ ngoại giao từ năm 1972 đến nay.

Kể từ năm 1945 kết thúc Đệ nhị Thế chiến, Nhật Bản và Hoa Kỳ đã cải thiện quan hệ ngoại giao rất nhiều, từ kẻ thù số một trở thành đồng minh quan trọng nhất của Hoa Kỳ tại Châu Á.
Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc vẫn áp đặt các lệnh trừng phạt đối với CHDCND Triều Tiên.Hoa Kỳ vẫn là đồng minh thân thiết của Nam Hàn.
Dù Đài Loan bị mất ghế Liên Hiệp Quốc vào tay TC đại lục từ năm 1971, nhưng Hoa Kỳ vẫn là đồng minh quân sự thân thiết của Đài Loan.

ĐÔNG NAM Á:
Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc áp đặt cấm vận đối với Myanmar sau khi chính phủ nước này đàn áp các cuộc biểu tình đòi dân chủ từ năm 1988. Đến năm 2011, khi Myanmar chuyển sang chế độ dân cử, Myanmar và Hoa Kỳ mới dần bình thường hóa quan hệ và dỡ bỏ một số lệnh trừng phạt đối với nước này.

Philippines từng là thuộc địa của Hoa Kỳ từ năm 1902 đến năm 1946. Sau năm 1946, Hoa Kỳ chính thức công nhận nền độc lập của Philippines và là đồng minh quân sự của nước này.
Sau 20 năm bị Hoa Kỳ cấm vận kể từ khi kết thúc chiến tranh Việt Nam năm 1975, tháng 8 năm 1995, tổng thống Bill Clinton và thủ tướng Võ Văn Kiệt chính thức tuyên bố bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam.

TÂY Á:
Hoa Kỳ và vương quốc Ba Tư từng có quan hệ ngoại giao từ năm 1883. Tuy nhiên, quan hệ giữa hai nước này kết thúc vào năm 1980, sau khi vương quốc Ba Tư bị sụp đổ sau cuộc cách mạng Hồi giáo năm 1979 (sau đó vương quốc Ba Tư đổi tên thành nhà nước Cộng hòa Hồi giáo Iran).

Hoa Kỳ và Syria cắt đứt quan hệ ngoại giao từ năm 2012 sau khi nổ ra nội chiến Syria chống lại tổng thống Bashar al-Assad.

TÓM LƯỢC 70 NĂM QUAN HỆ MỸ TRUNG 1949-2019

Hoa Kỳ và Trung Cộng là hai quốc gia đứng hàng đấu thế giới trong giai đoạn hiện tại. Trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, Mỹ và Liên Sô (Liên Bang Sô Viết) là hai thế đối cực của thế giới về quân sự, thì ngày nay, Hoa Kỳ và Trung Cộng là hai thế đối cực về công nghệ trong thời kỳ toàn cầu hóa này. Hoa Kỳ và Thanh Triều ký Hiệp Ước Wangxia vào ngày 16 tháng 6 năm 1844 chính thức hình thành mối quan hệ Mỹ Trung. Sự thăng trầm của nhà nước Trung Cộng trong suốt 70 năm qua có lệ thuộc vào mối quan hệ với Hoa Kỳ. Tóm lược mối quan hệ Mỹ Trung trong 70 năm qua 1949-1919 kể từ khi Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa được hình thành.Trong Chiến Tranh Thế Giới thứ Hai, Hoa Kỳ đã yểm trợ Tưởng Giới Thạch và Trung Hoa Dân Quốc chống Nhật.
- Ngày 1 tháng 10 năm 1949, Mao Trạch Đông lãnh đạo Đảng Cộng Sản cướp chính quyền từ Trung Hoa Dân Quốc và thành lập nhà nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (People's Republic of China, PRC). Tưởng Giới Thạch và Quốc Dân Đảng chạy ra đảo Đài Loan. Hoa Kỳ công nhận Đài Loan và mối quan hệ Hoa Kỳ - Trung Cộng xem như đóng băng nhiều thập niên kể từ đó.
- Ngày 25 tháng 6 năm 1950, cuộc chiến tại Bán Đảo Triều Tiên nổ ra khi Nga Sô yểm trợ Bắc Hàn xâm lược Nam Hàn. Liên Hiệp Quốc và Hoa Kỳ ra sức bảo vệ Nam Hàn bằng cách đưa quân tấn công Bắc Hàn, đẩy lùi quân đội Miền Bắc gần đến biên giới Trung Quốc. Nhân danh bảo vệ biên giới, Trung Cộng nhảy vào cuộc chiến. Vì e ngại xảy ra cuộc chiến toàn diện cho nên Liên Hiệp Quốc, Trung Cộng và Bắc Hàn đã ký một hiệp ước đình chiến vào năm 1953. Sau 3 năm chiến tranh đã có chừng 4 triệu người chết.
- Tháng 8 năm 1954, Tưởng Giới Thạch cho hàng ngàn quân chiếm các đảo Quemoy và Matsu tại eo biển Đài Loan. Quân đội Trung Cộng đáp trả bằng cách bắn đạn pháo vào các đảo này. Hoa Kỳ ký hiệp ước bảo vệ Đài Loan và hăm dọa sẽ dùng bom nguyên tử để tấn công Trung Cộng. Điều này đã khiến Trung Cộng phải ngồi vào bàn đàm phán vào tháng 4 năm 1955.
- Ngày 7 tháng 10 năm 1950 quân Trung Cộng vượt sông Yangtze tiến chiếm Tây Tạng.
- Chín năm sau, tháng 3 năm 1959, người dân Tây Tạng nổi dậy chống Trung Cộng, nhưng thất bại và Đức Dalai Lama, lãnh đạo của Tây Tạng, phải chạy lánh nạn tại Ấn Độ cho đến ngày nay. Liên Hiệp Quốc và Hoa Kỳ lên án Trung Cộng đàn áp người Tây Tạng. Cơ Quan Tình Báo Hoa Kỳ vũ trang cho nhóm người Tây Tạng yêu nước để nổi dậy chống Trung Quốc trong nhiều năm của thập niên 1950.
- Tháng 10 năm 1964, Trung Cộng thử bom hạt nhân đầu tiên. Sự thử nghiệm này đưa mối liên hệ Mỹ Trung căng thẳng. Cộng thêm vào đó là chiến tranh Việt Nam, Mỹ đã đưa quân vào Miền Nam Việt Nam và Trung Cộng đưa quân đến biên giới Bắc Việt. Liên Sô và Trung Cộng có sự khác biệt nhau về chính sách phát triển công nghiệp theo mô hình XHCN và đưa đến sự bất hòa giữa hai chính quyền của hai quốc gia này. Năm 1960 Liên Sô đã rút cố vấn từ Trung Cộng về nước.
- Tháng 3 năm 1969, Liên Sô và Trung Cộng đối đầu nhau về đường biên giới.
- Ngày 13 tháng 8 năm 1969 một lực lượng Liên Sô có cả 6 xe tăng phục kích và hạ sát toàn bộ toán lính 37 người tuần tra biên phòng của Trung Cộng. Trung Cộng phản đối, nhưng Liên Sô cho rằng họ bảo vệ lãnh thổ của mình. Giai đoạn này, Liên Sô thay thế Hoa Kỳ trở thành mối đe dọa lớn nhất của Trung Cộng, điều này khiến Trung Cộng muốn được gần với Mỹ.
- Ngày 6 tháng 4 năm 1971, đội bóng bàn Trung Cộng mời đội bóng bàn Mỹ viếng thăm Trung Cộng và được phía nhà nước Trung Cộng đài thọ hoàn toàn. Một số nhà báo cũng được tháp tùng đội bóng bàn và đây là lần đầu tiên kể từ năm 1949, Người Mỹ được cho phép đến Trung Quốc. Sự kiện này được gọi là “Ngoại Giao Bóng Bàn". Mỹ thấy Trung Cộng là đối tác quan trọng để chống Liên Sô và cũng muốn chia rẻ hai nước Cộng Sản này.
- Tháng Bảy năm 1971, nhân chuyến công du Á Châu, Ngoại Trưởng Kissinger đã bí mật đi thăm Bắc Kinh hai ngày. Sau đó Mỹ đã có hành động ủng hộ Trung Cộng có được chiếc ghế thường trực tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.
- Tháng 2 năm 1972, Tổng Thống Nixon đến thăm Trung Quốc 8 ngày, đã gặp Chủ Tịch Mao và ký Tuyên Bố Shanghai với Thủ Tướng Chu Ân Lai, ông này được đánh giá là một lãnh đạo am tường, ôn hòa và có giá nhất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Bảng Tuyên Bố này cho phép hai nước cải tiến mối quan hệ với nhau và trao đổi ngoại giao ngay cả những vấn đề khó nhất như Đài Loan. Từ Tuyên Bố này, mối liên hệ Mỹ Trung từ từ dẫn đến việc bình thường hóa.
- Năm 1979, dưới thời kỳ của Tổng Thống Jimmy Carter, Hoa Kỳ đã bình thường hóa ban giao toàn diện với Trung Cộng. Nguyên tắc Một Trung Hoa cũng được thừa nhận dành cho Trung Cộng, từ trước đến lúc này, Mỹ vẫn giữ cho Đài Loan. Sau đó không lâu, phó thủ tướng bấy giờ, ông Đặng Tiểu Bình đến thăm Hoa Kỳ. Đặng Tiểu Bình là nhân vật có chính sách đổi mới kinh tế cho Trung Cộng. Để bảo vệ Đài Loan, Quốc Hội Hoa Kỳ đã bỏ phiếu thông qua đạo luật Quan Hệ Đài Loan, cho phép Hoa Kỳ vẫn duy trì trao đổi thương mại, văn hóa với Đài Loan và bảo vệ Đài Loan khi bị tấn công. Đạo luật này không trái ngược gì với chính sách Một Trung Hoa của Hành Pháp.Dưới thời của Tổng Thống Reagan, Mỹ vẫn duy trì chính sách một Trung Quốc dành cho Trung Cộng để kéo Trung Cộng không liên kết với Liên Sô và tiếp tục cam kết bảo vệ Đài Loan khi bị tấn công.
- Tháng 4 năm 1984 Tổng Thống Reagan thăm Trung Cộng và đến tháng 6, chính phủ Hoa Kỳ cho phép bán trang thiết bị quân sự cho Trung Cộng.Mùa Xuân năm 1989, hàng ngàn sinh viên biểu tình tại Quảng Trường Thiên An Môn đòi hỏi cải cách và chống tham nhũng. Chính quyền Trung Cộng đã đàn áp một cách mạnh mẽ.
- Ngày 3 tháng 6 năm 1989, quân đội có xe tăng tấn công đàn áp phong trào biểu tình của sinh viên tại quãng trường. Hàng ngàn sinh viên bị tử nạn. Thế giới lên án Trung Cộng. Mối quan hệ Mỹ Trung bị đóng băng.
- Tháng 9 năm 1993, để xoa dịu Hoa Kỳ, Trung Cộng đã thả ông Ngụy Kinh Sinh, tù nhân chính trị nổi tiếng, bị bắt từ năm 1979. Sau đó Tổng Thống Clinton cho phép nối kết trở lại mối quan hệ với Trung Cộng. Nhưng sau đó Trung Cộng lại bắt giam ông Ngụy trở lại. Hoa Kỳ phản đối. Dưới sự áp lực của Hoa Kỳ và thế giới, Trung Cộng thả ông Ngụy Kinh Sinh và Sinh viên Quang Đán, thủ lãnh của phong trào sinh viên đang bị nhốt, ra khỏi tù và trục xuất sang Mỹ.
- Tháng 3 năm 1996, Đài Loan có cuộc bầu cử tổng thổng đầu tiên qua phổ thông đầu phiếu. Người dân Đài Loan chính thức được bầu chọn tổng thống. Ông Lý Đăng Huy đắc cử. Trung Cộng giận dữ về cuộc bầu cử dân chủ này và rất sợ người dân Đài Loan bỏ phiếu độc lập. Chính phủ Hoa Kỳ công nhận Tổng Thống Đài Loan và mời Tổng Thống Lý Đăng Huy sang thăm Hoa Kỳ. Trung Cộng triệu tập đại sứ tại Mỹ về nước.
- Tháng 5 năm 1999, vì nhầm lẫn của tình báo Hoa Kỳ, tòa đại sứ Trung Cộng tại Belgrade bị NATO đánh bom trong chiến dịch tấn công quân Serbia đang chiếm Kosovo. Mặc dầu Hoa Kỳ và NATO có lời xin lỗi, nhưng tại Trung Cộng, người dân xuống đường biểu tình chống Mỹ và đập phá tài sản của chính phủ Hoa Kỳ tại Trung Cộng.
- Đạo luật Bình Thường Hóa Quan Hệ Mỹ Trung năm 2000 dưới thời Tổng Thống Clinton đã cho phép việc trao đổi mậu dịch với Trung Cộng và mở đường cho Trung Cộng gia nhập Tổ Chức Thương Mai Thế Giới năm 2001. Kim ngạch thương mại Mỹ Trung tăng từ $5 tỷ năm 2001 lên $231 tỷ năm 2004.
- Năm 2006, Trung Cộng qua mặt Mexico để trở thành đối tác thương mại lớn thứ hai của Hoa Kỳ sau Canada.
- Năm 2007, trong chuyến công du tại Á Châu, phó Tổng Thống Dick Cheney phát biểu rằng Trung Cộng đang xây dựng quân đội một cách không bình thường. Ngân sách quốc phòng của Trung Cộng tăng 18 phần trăm, lên $45 tỷ trong năm 2007 và đẩy mạnh việc xâm chiếm các biển đảo.
- Năm 2008, Trung Cộng trở thành chủ nợ lớn nhất của Hoa Kỳ. Tiền của Trung Quốc đổ vào Mỹ để mua công trái phiếu của chính phủ Mỹ.
- Năm 2010, Trung Cộng trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. GDP của Trung Cộng trong năm này là $5.88 triệu và GDP của Mỹ là $14.99 triệu. Mặc dầu GDP của Trung Cộng còn xa Hoa Kỳ, nhưng Trung Cộng không ngần ngại muốn qua mặt Hoa Kỳ trong lĩnh vực thương mại vào năm 2027. Việc này tạo nên mối đe dọa cho Hoa Kỳ.
- Năm 2011, Mỹ có chính sách chuyển trục sang Á Châu Thái Bình Dương. Tổng Thống Obama muốn cô lập Trung Quốc bằng cách thành hình Hiệp Ước Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương. Tổng Thống Obama cũng đưa 2,500 lính Mỹ đến Úc và bị Trung Cộng lên án. Thâm hụt thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng cứ đà gia tăng lên $295.5 tỷ năm 2011.
- Tháng 3 năm 2012, Mỹ, Âu Châu và Nhật yêu cầu Tổ Chức Thương Mại Thế Giới giới hạn việc xuất cảng thép của Trung Cộng. Hoa Kỳ thay đổi quota nhập thép của Trung Cộng, khiến nhiều công ty thép phải rời bỏ Trung Cộng. Trung Cộng kêu gào xóa bỏ việc “giới hạn bất công” này.
- Tháng 11 năm 2012, Tập Cận Bình thay Hồ Cẩm Đào nắm quyền hàng đầu của Trung Cộng, thâu tóm quyền lực rất lớn với các chức vụ từ Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nhà Nước, Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương…Ngày 7-8 tháng 6 năm 2013, Tổng Thống Obama và Chủ Tịch Tập gặp nhau ở Sunnylands để giảm căng thẳng trong mối quan hệ. Ông Tập muốn hình thành một mối quan hệ mới mà theo ông, mối quan hệ của các sức mạnh siêu cường, cho Trung Quốc ngang hàng với Hoa Kỳ.
- Ngày 19 tháng 5 năm 2014, một tòa án của Hoa Kỳ đã kết án năm tin tặc có liên hệ với quân đội Trung Cộng đã ăn cấp kỹ thuật công nghệ của các công ty Hoa Kỳ.
- Tháng 6 năm 2015, chính phủ Hoa Kỳ lại trưng ra bằng chứng Trung Cộng ăn cắp thông tin cá nhân của các nhân viên chính phủ Mỹ.
- Ngày 30 tháng 5 năm 2015, Quân đội Hoa Kỳ chỉ ra bằng chứng thu thập từ vệ tinh cho thấy Trung Cộng đã thành hình những đảo nhân tạo tại Biển Đông cho mục đích quân sự. TC biện hộ bằng cách cho rằng việc bồi đắp các đảo nhân tạo là cho mục đích dân sự.
- Ngày 6-7 tháng 4 năm 2017, Tổng Thống Trump và Chủ Tịch Tập gặp thượng đỉnh tại Florida, Hoa Kỳ. Chuyến gặp này để bàn về “Bắc Hàn” và thắc chặt mối quan hệ giữa hai nước. Vấn đề thương mại cũng được đem ra thảo luận và một ký kết mười phần về việc trao đổi mậu dịch cũng được ký kết. Thâm hụt thương mại giữa Mỹ Trung là $336 tỷ trong năm 2017.
- Tháng 3 năm 2018, Chính quyền Trump lên án mạnh mẽ Trung Cộng ăn cắp kỹ thuật công nghệ của Mỹ. Để giảm thâm hụt thương mại với Trung Cộng, Tổng Thống Trump đánh thuế vào hàng hóa nhập từ Trung Cộng, việc đánh thuế này có trị giá lên đến $50 tỷ. Để đáp lại Trung Cộng đòi đánh thuế lên các sản phẩm nông nghiệp nhập từ Mỹ. Cuộc chiến thương mại bùng nổ khiến nền kinh tế Trung Cộng rơi vào khó khăn thấy rõ. Chứng khoáng giảm giá, các công ty rút ra khỏi TC, tăng trưởng kinh tế chậm lại…
- Ngày 6 tháng 7 năm 2018, cuộc chiến thương mại Mỹ Trung tiếp tục leo thang. Mỹ đánh thuế $34 tỷ trên hơn 800 loại hàng hóa đến từ TC. Tổng Thống Trump chỉ ra rằng, Trung Cộng đã lợi dụng sự trao đổi thương mại tự do để làm lợi cho mình qua các công ty Mỹ đến Trung Quốc đầu tư và nhập cảng hàng hóa trở lại Mỹ. Sự cạnh tranh không công bằng này đã làm thiệt hại cho Hoa Kỳ.
Mối quan hệ Mỹ Trung đang xoay quanh Cuộc Chiến Thương Mại Mỹ Trung vẫn tiếp diễn vào những tháng đầu năm 2019. Trong thời của các Tổng Thống Đảng Dân Chủ, chính phủ Mỹ luôn tăng thuế đối với các đại công ty để bù vào ngân sách giúp người nghèo, khiến cho các đại công ty Mỹ chạy sang Trung Cộng để đầu tư, sau đó nhập hàng hóa trở lại Hoa Kỳ. Chính phủ của Tổng Thống Trump có ý đem các công ty Mỹ về lại Mỹ bằng cách giảm thuế cho các đại công ty. Nhưng có về lại hay không là tùy quyền lợi của họ, chính phủ chẳng có biện pháp gì cả. Ngoài ra hầu hết các thương hiệu bán hàng tại Mỹ từ lớn đến nhỏ đều đặt hàng rẽ ở TC.
Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến thương mại giữa hai cường quốc mà là cuộc chiến để xác định vị thế đứng đầu thế giới của Hoa Kỳ. Giới tinh hoa chính trị của Mỹ đã mở cửa cho Trung Cộng để kéo chính quyền và đất nước này đến gần với các giá trị của Mỹ hơn trong Cuộc Chiến Tranh Lạnh. Ngày hôm nay, họ thấy sự trổi dậy hung hăng của Trung Cộng từ chiến lược một vành đai một con đường đến tham vọng muốn trở siêu cường quốc qua mặt Hoa Kỳ, là một mối đe dọa cho sự ổn định của thế giới.
Trong cuộc chiến này, Trung Cộng gặp thiệt thòi:
1/ Trung Cộng là một nền kinh tế mới trổi dậy, càng kéo dài cuộc chiến, sẽ đối diện với rất nhiều rủi ro kinh tế so với Hoa Kỳ, một siêu cường và có nền kinh tế ổn định, ít bị lệ thuộc vào yếu tố ngoại quốc.
2/ Các công ty và tài phiệt đang ở TC sẳn sàng rời nước này nếu thấy tình trạng đầu tư bấp bênh tại đây. Như thế việc làm và tiền bạc sẽ đi ra khỏi TC.
3/ Trung Cộng luôn có sự bất ổn về chính trị vì khuynh hướng độc đảng và chèn ép các dân tộc, các quốc gia trong vùng. Các vùng bị trị và tự trị như Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng, Đài Loan, Quảng Đông và Hồng Kông sẳn sàng tách ra bất cứ lúc nào và khiến TC trở thành nhiều mãnh vỡ trên bản đồ thế giới.
4/ Hoa Kỳ, Đồng Minh của Hoa Kỳ, và các nước trong vùng Ấn Độ Thái Bình Dương sẽ liên kết nhau nhấn chìm sự trổi dậy của Trung Quốc nếu họ thấy đây là một sự trổi dậy hung hăng.
Trước tình hình này, chính sách đu dây của Việt Nam nên hướng về phía Mỹ và đồng minh của Mỹ. Hãy ra khỏi sự ảnh hưởng của Trung Cộng thì cơ hội để vươn lên của Việt Nam càng nhiều và tương lai của đất nước sẽ được tươi sáng hơn. Tất cả những quốc gia trong vùng muốn vươn lên thì phải thoát ra khỏi tầm ảnh hưởng của Trung Cộng.
- Nói đi phải nói lại, liệu hiện nay VIỆT NAM CỘNG SẢN có thể tin tưởng ở MỸ được bao nhiêu phần trăm, khi xích lại gần với chú SAM. Vì trước đây, khi Trung Cộng trở thành bạn rồi thì Mỹ không còn lý do gì để đổ xương máu tiếp tục ở Miền Nam Việt Nam, cho nên đã bỏ Miền Nam không thương tiếc.
- Một trong những bài học rút ra từ cuộc chiến là như thế này: Mỹ nhảy vào Việt Nam không phải là để "bảo vệ tự do của nhân dân Miền Nam" như Washington luôn luôn tuyên bố (và nhân dân Miền Nam luôn luôn tin tưởng) mà là để bảo vệ Quyền lợi của chính Mỹ.
- Cho nên sau khi ông Nixon bắt tay được với ông Mao thì quyền lợi của Mỹ không còn đòi hỏi phải có một "tiền đồn" để chống TC ở Biển Đông nữa: "mở cửa Bắc Kinh rồi thì đóng cửa Sài Gòn" đơn giản là như vậy mà thôi.!


31102019

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2019

MÓN ĂN CUA SỐNG, BẠCH TUỘT ĐANG NGO NGOE.



Nam Hàn nổi tiếng với nền ẩm thực phong phú. Tuy nhiên, nhiều món ăn của xứ kim chi lại khiến du khách nước ngoài cảm thấy khiếp sợ vì khác thường và kinh dị, thêm vào đó với mùi vị quá nồng.

GEJANG: (cua sống ngâm nước tương) là món khá kén người ăn tại Nam Hàn. Món này tốn nhiều thời gian và phải trải qua các giai đoạn lặp lại trước khi “ra lò”. Cách làm chủ yếu là ướp cua tươi vào nước tương nhiều lần để món ăn có vị mặn. Du khách nước ngoài sợ món này vì cua trước khi ướp vẫn sống. Cách ăn gejang khá phức tạp nên chúng ta đừng ngại khi nhờ nhân viên nhà hàng hướng dẫn.

HAEMULTANG: là món lẩu hải sản độc đáo của người Nam Hàn. Họ xử dụng những nguyên liệu sống để bảo đảm độ tươi ngon cho thực khách. Hải sản khi được đem lên bàn ăn vẫn ngọ nguậy. Ngpời ăn chỉ cần làm chín chúng bằng cách bỏ vào nồi lẩu, mùi vị tự nhiên, vì Họ không xử dụng quá nhiều gia vị nên cảm giác rất thật. Giá một nồi lẩu khoảng 30.000-50.000 won (từ 25 - 50 đô hay 600.000 - 1 triệu đồng vn) cho 3 người ăn.

DOTORIMUK: (thạch hạt sồi) món ăn nầy khiến nhiều thực khách nước ngoài không dám ăn thử bởi sợ nhiễm độc. Theo nghiên cứu, khi tiếp xúc với cây sồi, bạn có thể bị phát ban, ngứa ngáy từ 1-3 tuần. Tuy nhiên, người Nam Hàn có cách riêng để tách phần chất độc trước khi chế biến. Món này có vị đắng nhẹ, thường ăn kèm với nước tương cay. Dotorimuk xuất hiện trên bàn ăn của người Đại Hàn nhiều nhất vào mùa xuân hoặc hè.

HOGEO: (cá Đuối lên men) được xem như nỗi ám ảnh với du khách nước ngoài vì nặng mùi kinh khủng. Nhiều người từng ăn nhận xét món này có mùi khai đặc biệt. Để làm hongeo, người Hàn phải ướp cá suốt một tháng. Sau đó, họ thái lát mỏng và ăn sống. Món này sẽ ngon hơn nếu ăn kèm với thịt heo luộc, tôm muối, tỏi sống, muối ớt hay kim chi.

BEONDEGI: là tập hợp chung của các món Nhộng ở Nam Hàn. Chúng xuất hiện nhiều ở các khu phố ẩm thực và được xem như loại thức ăn đường phố phổ biến bậc nhất xứ kim chi. Beondegi có nguyên liệu chính là nhộng được luộc, xông khói. Sau đó, tùy theo khẩu vị, họ chế biến món này theo nhiều cách khác nhau như xào khô, hầm rau củ… Beondegi có mùi hăng và hình thức không mấy bắt mắt. Người thích ăn lại chú ý đến lớp vỏ giòn, bùi và béo.

GAEBUL: gọi là cá Dương Vật (cũng còn gọi là Trùn biển). Tuy nhiên, nhiều du khách nhận xét món này nằm trong top phải thử khi tới Nam Hàn. Gaebul có sẵn quanh năm nhưng nếu muốn nếm mùi vị ngon nhất, ta cần đợi tới khoảng tháng 10. Trùn biển thường được ăn kèm với sốt chogochujang hoặc kim chi. Món gaebul tẩm ướp muối, hạt tiêu, dầu mè rồi đem nướng cũng rất nổi tiếng.

SANNAKJI: Món ăn nầy đã quá quen thuộc với những người thích xem các show truyền hình thực tế ở Nam Hàn. Món bạch tuộc sống này được biết đến nhiều hơn vì độ “kinh dị” thay vì mùi vị thơm ngon. Thực khách sẽ phải ăn con bạch tuộc còn sống, ngọ ngoe trên đĩa. Chỉ cần bỏ qua cảm giác sợ hãi, chấm con bạch tuộc vào nước sốt rồi cho thẳng vào miệng.


Nguyễn Khanh
Thanks bạn. Món nào tôi cũng muốn thử, nhưng món nào tôi cũng... sợ, không dám ăn...

Đông Lợi Long
BẠN TA.

MUỐN lắm bạn ơi.! Trông thấy lạ
THỬ xem mùi vị biển ngàn khơi
NHƯNG ngại mới nhìn, còn sợ lắm
LẠI là chưa chêt nó ngo ngoe

SỢ nhiều trở ngại sau lần thử
KHÔNG thể tò mò hại bản thân
DÁM nói chuyện gì nên phải tránh
ĂN chi nhiều món chẳng an toàn.

Dangtam Ho
Bài viết của anh hay quá!👍

Đông Lợi Long
Cảm ơn cô gái miền sông nước
Yên ắng Hồ thu giấc ngủ vùi
Hình ảnh Đăng Tâm cùng bóng dáng
Nhớ về cố quận cảnh miền Tây.

Dangtam Ho
Đông Lợi Long
Em đang được đi chơi cùng vợ chồng anh chị bạn thơ nè…😍