Thứ Hai, 25 tháng 2, 2019

IT LOOKS LIKE BEEF AND TASTES LIKE BEEF, BUT IT ISN'T BEEF.


Nó trông giống thịt bò và có vị như thịt bò, nhưng nó không phải là thịt bò.


Impossible Burger đã ra mắt tại CES 2019 ở Las Vegas. Tất cả các thành phần là dựa trên thực vật.

LAS VEGAS - Impossible Food, một công ty xử dụng các thành phần có nguồn gốc từ thực vật để chế biến thực phẩm trông giống như thịt, đã ra mắt Burger "Impossible Burger" của mình trong Triển lãm Điện tử tiêu dùng 2019 tại đây vào tháng trước.
Và bây giờ, burger đã có mặt tại 5.000 địa điểm ở Hồng Kông, Ma Cao và Hoa Kỳ, bao gồm tại ba nhà hàng Umami Burger ở Quận Cam: Anaheim, Irvine và Costa Mesa. Và burger dự kiến ​​sẽ đến các cửa hàng tạp hóa vào khoảng năm nay.
Burger Impossible được làm từ protein lúa mì, dầu dừa, protein khoai tây và heme, một phân tử có chứa sắt có trong tất cả các loài thực vật và động vật sống nhưng có nhiều nhất ở động vật. Công ty cho biết hương vị thịt burger có từ heme trong cây đậu nành, và hương vị giống hệt với heme từ động vật.
Nói tóm lại, heme làm cho một chiếc bánh burger trông giống và có hương vị như thịt bò.
Phân tử Heme ở dạng khoa học.
Impossible Food cho biết bánh burger không chứa gluten, hormone động vật hoặc kháng sinh, và thời hạn xử dụng là khoảng 10 ngày trong tủ lạnh và bốn đến sáu tháng trong các ngăn đông lạnh.
Patrick O. Brown, giáo sư danh dự từ Khoa Hóa sinh của Đại học Stanford, và nhóm các nhà khoa học của ông tại Impossible Food cho biết họ đang cố gắng loại bỏ nhu cầu của động vật như một công nghệ sản xuất thực phẩm và làm cho hệ thống thực phẩm toàn cầu bền vững.
Theo trang web của công ty (impossiblefoods.com), nông nghiệp nuôi động vật chiếm gần một nửa diện tích đất thế giới, khiến nó trở thành một trong những mối đe dọa lớn nhất đối với động vật hoang dã và trạng thái môi trường sinh học. Impossible Food, có trụ sở tại Redwood City, California. Làm thịt trực tiếp từ thực vật, chỉ xử dụng một khu đất nhỏ, nước và năng lượng cần thiết để làm thịt từ động vật. Trang web cho biết phương pháp này sẽ cho phép mọi người thưởng thức các món ăn yêu thích của họ mà không hủy hoại môi trường.
Tacos không thể.

David Lipman, giám đốc khoa học tại Impossible Food, đã giải thích quá trình chiết xuất heme.
Bước đầu tiên là khám phá vai trò của heme trong việc tạo ra hương vị thịt - đó là khá sớm - nhưng vấn đề là làm thế nào để chúng ta có đủ số lượng của nó, với chi phí hợp lý để chúng ta có thể tạo ra sản phẩm, có thể truy cập được với phần còn lại của chúng tôi. Trước tiên, chúng tôi đã tìm cách tách nó ra khỏi rễ của cây đậu nành vì nó ở đó với nồng độ cao, nhưng vấn đề là bạn phải nhấc cây đậu nành ra khỏi đất và dùng rất nhiều thứ không thực sự bền vững. Vì vậy, chúng tôi đã phân lập gen từ cây đậu nành và đưa nó vào loại men tương tự như loại men sản xuất bia Bỉ. Sau đó, chúng tôi đã thiết kế men đó để sản xuất một cách hiệu quả một lượng men cao, giống như một nhà máy sản xuất protein cho chúng tôi.
Các công thức nấu ăn khác được tạo ra bằng cách sử dụng heme của đầu bếp Mary Sue Milliken của Border Grill.

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2019

MÙA XUÂN VÀ TẾT


Tiết trời ấm áp gió mây tan,
Từng sợi tơ giăng óng ánh vàng
Vạn vật hồi sinh bừng sức sống
Hoa mai trổ nụ đón xuân sang


CHÚC TẾT NĂM KỶ HỢI
(05-02-2019)

Kính Loan
Cầu chúc mọi Người,
Thân tâm An bình,
Gia đình Hạnh phúc


CHÚC XUÂN

Xuân về trên đất tạm dung
Tình người viễn xứ, yêu thương mặn nồng
Ngắt cành, đào đỏ, ươm hồng
Tặng cho tất cả với lòng thiết thân,
Mọi nhà hưởng được tiết xuân.!
Sum vầy, an lạc, tinh thân thảnh thơi.
Mong sao đất Mẹ xa xôi
Quê hương dân chủ tự do nhân quyền


ĐÓN XUÂN

ĐÓN nàng Xuân, hé nhụy mai vàng
MỪNG khắp nơi thơm ngát ngọc lan
NĂM Kỷ Hợi khoe màu cúc đoá
MỚI đầu năm trúc khẽ ngân vang
HẠNH duyên đến vẫn Cầu may mắn
PHÚC tránh họa mong Dừa bớt than
MỌI sự tốt lành cho Đủ sáng
NHÀ giao hoà mãi được Xoài sang


HƯƠNG QUÊ

Khai bút đầu Năm mới
Khoẻ manh với Tình người
Hùng dũng bồi Trí tuệ
Đức độ kiếp Nhân sinh!

Khai Bút chúc Xuân đến mọi nhà
Tân Niên vui vẻ suốt quanh năm
Tình Người lòng vẫn yêu thương mãi
Khoẻ Mạnh sống lâu trọn kiếp này.
Đức Độ truyền đời cho mãn kiếp
Nhân Sinh yêu mến khắp từng nhà.
Tri Hành đồng nhất cần soi sáng
Hùng Dũng sánh vai với thế nhân.

¥
Sinh ra làm kiếp con người
Giàu sang nghèo đói, khóc cười do đâu?
Cuộc đời là chốn bể dâu
Những gì trông thấy làm đau đớn lòng.
§

Thế sự xoay vần mãi đổi thay
Lòng người kiên định sống yêu đời
Với đời ngẫn mặt mà không xấu !
Ăn ở cùng nhau phải thẳng ngay
Hiếu đạo làm con luôn phải nhớ
Mồ hoang mã ḷạnh chạnh hồn đau.
Ông bà tiên tổ luôn còn đó.
Con cháu nhớ đời phải biết ơn.!

Dòng thời gian cứ lặng lẽ trôi đi. Khi cái giá rét lạnh lẽo của mùa đông dần dần tan biến, những nụ hoa dần hé nở, cây cối lại được khoác lên mình chiếc áo xanh non quyến rũ báo hiệu một mùa xuân mới tràn đầy sức sống, tươi vui đang tràn về. Tất cả lại cùng đưa tiễn năm cũ và hân hoan, mừng vui, đón chào một năm mới đang đến với mong muốn cho mọi người, mọi nhà đều được sống trong an lành, hạnh phúc. Năm mới đến gắn liền với Tết, cái Tết cổ truyền của dân tộc. Đã bao đời nay, Tết trở thành một lễ hội nằm trong niềm mong đợi và không thể thiếu của dân tộc Việt Nam. Những người con đất Việt dù đi đâu, ở đâu thì họ vẫn luôn hướng về quê hương cội nguồn, nơi mà tứ đại hay tam đại đồng đường đang sinh sống. Tết là dịp để mọi người quây quần bên nhau, cùng trao cho nhau những lời chúc chân thành, ấm áp nhất. Đó là những cảm nhận chung của tất cả người con dân nước Việt sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa, từ vĩ tuyến 17 trở vào đến tận mũi Cà mâu.
Chúng tôi không biết rõ trước năm 1975 dưới chế độ Cộng Sản miền Bắc, ngày Tết diễn ra như thế nào? Nhưng kể từ ngày miền Nam bị nhuộm đỏ, cuộc sống của người dân miền Nam luôn bị đe dọa, khủng bố, tâm trạng thì hoang mang, Bản thân chúng tôi, 12 năm sống dưới chế độ XHCN từ nhà tù nhỏ đến nhà tù lớn và hai lần đi gỡ bom mìn (180 ngày đối diện với tử thần), chưa một giây phút nào dễ thở trong đời sống thường nhật; cùng với 11 cái Tết không thực sự trọn vẹn, Tết thứ mười hai (1987) ở trại tỵ nạn Panatnikhom Bangkot Thailand.

TÂM TRẠNG SAU THÁNG TƯ ĐEN

Đời sống bây giờ đã đổi thay
Thời gian ngưng lại ở đây rồi
Lúc nầy đã hết còn chi nữa
Ngày ấy còn hoài vẫn chưa phai
Có phải đến đây là phút cuối.!
Muôn người như một đến cùng ta
Tử thần hiện đến bên ta mãi
Ta sợ đêm dài bóng phủ vây

Tôi sợ màn đêm gợi ý tà
Sợ trời trao tận bãi tha ma
Sợ người khuất mặt tìm nương náu
Sợ máu xương rơi ập đến nhà

Mong là tiếng động của sương rơi.
Tiếng của hư vô gọi đất trời?
Hay tiếng cô hồn, kêu gọi đấy?
Nơi nầy chỉ có một mình tôi.

Tôi muốn mặt trời dậy sớm hơn
Tôi sợ màn đêm phủ chập chờn
Tôi đợi tôi chờ tôi ngóng mãi
Tôi nghe nhịp đập của con tim

Có lẽ giờ đây đã 0 giờ
Ðồng hồ im lặng ngủ trong mơ
Còn tôi ngủ đủ hay chưa ngủ
Trong cổ quan tài lạnh xác xơ...


Tết gắn liền với niềm vui trong cái ngát hương của đất trời. Trong đời sống chúng ta trải qua 4 mùa trong một năm, mỗi mùa đều có nét đẹp riêng và để lại trong lòng người một cảm xúc riêng. Mùa xuân thường nồng nàn, ấm áp, không nhẹ nhàng, lặng lẽ như mùa thu, không sôi động, rộn ràng như mùa hạ cũng không lạnh lẽo thê lương như mùa đông. Mùa xuân đến đánh thức trong ta những âm thanh vang động, những màu sắc lộng lẫy, hương vị ngọt ngào, gieo vào lòng ta những thoáng dao động mơ màng gợi cho ta những suy ngẫm sâu xa về những gì đang xảy ra trong cuộc sống.
Những ngày đầu năm, khắp thôn làng Việt Nam rộn ràng trong tiếng trống hội xuân thúc giục lòng người. Vào dịp này, bên cạnh các hoạt động lễ nghi mang ý nghĩa tín ngưỡng, những hội vui dân gian và các trò chơi truyền thống, đậm đà sắc thái văn hóa dân tộc của mỗi địa phương, như hô bài chòi, tứ sắc, lô tô, cờ tướng.v.v..., hoặc các hội đua thuyền, kéo dây, nhảy bao bố. Nhưng ở thành thị có vẻ nhộn nhịp hơn, với những tổ chức hội chợ Tết gồm nhiều gian hàng vui chơi, hoặc các lễ hội mà không ai là không biết đến, đó là lễ hội chợ hoa. Từ đời xưa, phong tục chơi hoa là một thú vui tao nhã, tạo được không khí tưng bừng nhưng yên bình. Cứ mỗi độ xuân về là muôn hoa khoe sắc, tỏa ngát hương thơm. Từ 25 đến 30 tết, khi ra đường là đã thấy các cửa hàng bán hoa, người người đến xem đông như trẩy hội, nào là hoa cúc, hoa mai, đào, cẩm chướng, lay ơn, thược dược… muôn loài hoa đã hội tụ về đây, trong thời khắc này để cùng nhau khoe sắc thắm. Gần tết, trên mỗi cành đào, những bông hoa mảnh mai nở nụ cười hồng tươi đượm thắm sắc màu. Từ xưa, hoa đào đã đi vào thơ ca làm say đắm, rung động lòng người. Khi những cành đào ở cao nguyên Đà Lạt bắt đầu chớm nở, báo hiệu một ngày xuân ấm áp đã đến, thì ở Huế, Nha Trang, Đà Nẵng, Sài Gòn… xứ sở của mai vàng, những cánh mai dịu dàng nở hoa. Mai vàng sống được trên các vùng đất từ miền Trung đến tận Cà Mâu. Hoa mai có đài xanh đậm, 5 cánh vàng óng như tơ, tỏa ngát hương thơm nhè nhẹ. Người xưa quan niệm, hoa mai là biểu tượng của sự thanh cao, đẹp đẽ trong tâm hồn. Mùa xuân là mùa của năm mới với những điều tốt đẹp, an lành. Mùa xuân còn là dịp để những con người xa xứ có thể hướng về cội nguồn, về những giá trị thanh khiết và cao quý. Cuộc đời của mỗi con người được ví với mùa xuân, mùa của những bông hoa tươi thắm trên bầu trời trong xanh.
Xuân sang tết đến là lúc người ta nghĩ đến bánh chưng xanh, những cây hoa mai, hoa đào. Nhưng riêng các bậc Nho học thường nghĩ đến những cây nêu, phướng hay là những câu đối Tết rất trang trọng.
Có thể nói, tết cổ truyền đã trở thành một lễ hội rất ý nghĩa và quan trọng của dân tộc Việt Nam. Khi bóng thời gian chạm cửa tháng 12 âm lịch cũng là lúc mọi người nô nức chuẩn bị đón tết. Đặc biệt, với những người làm việc hay đi học xa nhà, hay những quân nhân được nghỉ phép trong dịp Tết; Đây chính là những giây phút họ được đoàn tụ, sum họp với gia đình nhiều thế hệ trong ngày Tết thiêng liêng. Tết cũng là lúc, những thành viên trong gia đình thể hiện tình cảm với nhau. Đó là sự tôn kính của con cháu dành cho ông bà, tổ tiên qua những nén hương trầm gợi nhớ về cội nguồn quá khứ. Là những món quà đậm tình nghĩa của những đứa con dành cho ông bà, cha mẹ. Nhưng có lẽ, những đứa trẻ con là người vui sướng nhất bởi chúng nhận được những phong bao lì xì đỏ thắm. Trong phong bao lì xì ấy là cả tình cảm yêu thương, nâng niu của người lớn dành cho trẻ nhỏ. Tuy nhiên, ngày nay, những phong bao lì xì ấy không chỉ là để người lớn tặng cho trẻ em mà là để con cháu thể hiện sự hiếu kính đối với ông bà. Mọi người trao nhau những phong bì đỏ, nổi bậc cành mai màu vàng thể hiện sự chân tình dành cho nhau. Và còn một thứ nữa không thể thiếu được trong những ngày tết, đó là những câu đối đỏ rất cầu kỳ trang trọng. Sở dĩ nói là cầu kỳ vì cần phải đặt cái Tâm vào đó, có thế người xem mới hiểu đước ý nghĩa của nó như:


- Già trẻ gái trai đều khoái Tết,
Cỏ cây hoa lá cũng mừng Xuân


- Xuân vẫn còn dài,
hướng đến mai sau vùng đất mới,

- Tết dù đã ngắn,
quay nhìn trước đó cảnh người xưa.

Những câu đối thường được viết bằng cọ lông, mực Tàu, trên những tấm vải đỏ được trang trí cẩn thận. Ngoài ra cũng có những câu đối thật giản dị, quen thuộc như:

- An Khang Thịnh Vượng,
Cung Chúc Tân Xuân,


Với sự trang trọng và có ý nghĩa đó. Những cụ ông, cụ bà có thể cùng nhau "trà đạo" lại vừa ngắm những câu đối Tết, như thế mới thật thú vị làm sao!
Một lần nữa, có thể khẳng định rằng, Tết cổ truyền từ lâu đã trở thành ngày lễ chung của dân tộc Việt Nam. Tết không chỉ là dịp để nghỉ ngơi mà dịp để sum họp. Những đặc trưng của ngày Tết thật giản dị và gần gũi với chúng ta biết bao nhiêu. Đó là mùi thơm ngọt ngào của gạo nếp trong chiếc bánh chưng xanh, cùa những đòn bánh tét no tròn, đó là hương thơm nồng nàn từ các loài hoa đang đua nhau khoe sắc, là những phong bao lì xì chứa chan tình cảm hay những câu đối đỏ thắm. Chúng ta có đồng một cảm giác hồi hộp xen lẫn hạnh phúc khi xuân sang tết đến. Mọi người cùng thức, đếm từng phút giây, đợi khoảnh khắc giao thừa để cùng quây quần nhau bên vị ngọt cay của mứt gừng, hạt dưa đỏ, nghe nhạc thật rộn ràng sắc xuân "Ly rượu mừng của Phạm Đình Chương với ban hợp ca Thăng Long".

Còn điều gì thú vị hơn thế, được tận hưởng những cảm giác ấm áp và cùng nguyện cầu một năm mới an lành.
Lời chúc mùa xuân này sẽ đến với tất cả mọi người vào thời khắc chuyển giao năm cũ sang năm mới: “Chúc thành công, chúc may mắn, chúc mọi sự an lành, chúc cho những ước mơ trở thành hiện thực, chúc phú quý đại lợi, an khang thịnh vượng, và dễ thương nhất là lời chúc:

ẤM ÊM HẠNH PHÚC VẠN SỰ NHƯ Ý.

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2019

XUÂN KỶ HỢI


  Không có mô tả ảnh.

TÌNH XUÂN

Tình xuân trọn vẹn tết càng vui
Chờ đón giao thừa năm mới vui
Đào Nhật lan Tàu thêm cúc đóa
Mai vàng còn thiếu kém niềm vui
Cho nên tớ mượn cành cây thế
Gắn giả mai vàng cũng thấy vui
Treo tấm thiệp xuân bạn nối khố (*)
Uống trà nhâm mứt nhạc xuân vui

 
(*) Bạn nối khố gặp nhau ở trại tị nạn Panat nikhom, Bangkok Thailand. Gởi thiệp "CHÚC MỪNG HUYNH"

CHÚC MỪNG HUYNH!

Hay tin DIÊU NGỌC Đại Đăng Khoa,
Tốt nghiệp Đốc Tờ giỏi quá ta
Bố Mẹ góp công con gắng sức
Năm dài chẳng nhụt, chí do ta
Ra tay bắt chẩn kê toa thuốc
Dụng phép Hoa Đà cứu vạn gia
DIÊU THỦ LƯƠNG Y THIÊN HẠ PHÚC
Mừng huynh, đề chữ để thay quà.


HỌC TRÒ CHĂM

Hai bốn năm qua (*), mòn ghế trường.
Bước vào đại học, thẳng luôn đường.
Sanh thành, dưỡng dục ơn cha mẹ,
Chữ nghĩa, chuyên môn nghĩa học đường.
Chăm chỉ, học hành thành quả tốt,
Sách đèn lười biếng, quả khôn lường.
Tương lai chắc hẳn thênh thang bước.
Chẳng phải là hoa cũng ngát hương.


(*) K - 12 (13 năm), Pre-Med (4 năm), Med school (4 năm), Resident Physician (3 năm)

VUI XUÂN

Đã mấy xuân rồi cảm thấy vui
Tết nầy tớ thấy cậu cùng tui
"Chúc mừng" dẫu muộn bạn ta hởi.!
Hội ngộ, tương phùng bạn cố tri
Nào biết thơ văn trau phải chuốt
Trải bao lao khổ thốt nên lời.
Cảm ơn, xúc động lời mừng chúc
Tung cánh thơ bay góp với đời

"Thành thật cảm ơn, bạn chúc ta
Chúc tớ chúc ta chúc mọi nhà..."

  Trong hình ảnh có thể có: thực vật

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2018

HỒI TƯỞNG.



Dáng hình, thuở ấy, đời say đắm
Tuổi lúc vàng son lắm kẻ dòm
Sinh nhật bảy tư đầy bụi phủ
Thời gian tàn phá mảnh thân còm


Tựa như tranh cổ người ưa ngắm
Tráng lệ huy hoàng lắm khách thăm
Một sáng tình cờ lau lớp bụi
Mới hay mối đục mảnh trăng rằm.


Tình thâm sâu nặng luôn gìn giữ
Em chúc anh trai cũng thấy vui
Ít khỏe thân mòn hơn lúc trước
Bù cho hạnh phúc cũng an vui


Cảm ơn em lắm qua lời chúc
Em chúc Anh trai vạn sự lành
Sức khỏe bình an, luôn hạnh phúc
Để còn nhớ đến hỏi thăm nhau.


"Trong đêm tối, Anh thích hồi tưởng lại những chuyện chôn sâu tận đáy lòng, những thứ đã từng có được, từng đánh mất, từng vui, rồi cũng từng buồn..."

NỤ CƯỜI

Mình ơi.! tôi nói mình nghe
Mình nên luôn nhớ phải khoe nụ cười
Quanh năm suốt tháng vui tươi
Trước khi ngủ-dậy nhớ cười cho vui

Hôm nay sinh nhật của mình
Mình ơi.! dậy sớm chúng mình cười vui
Cười tươi khách đến cũng vui.
Cảm ơn bạn đến cùng tui vui cười.


SOI GƯƠNG.

Soi gương, giận chẳng thấy mình
Đem treo xó bếp bỗng hình hiện ra...
Hoảng hồn tưởng gặp bóng ma
Sáng đèn mới tỏ chính ta dọa mình !


Soi gương sinh nhật thấy già
Bảy tư là tuổi không xa đất trời
Buồn treo góc kín cho rồi
Để không thấy bóng cuộc đời xót xa


Mong rằng từ ấy về sau
Chẳng còn nhìn bóng khỏi au đớn lònh
Vẫn luôn vui vẻ tâm hồn
Bạn ơi.! tôi vẫn cảm ơn tấm lòng.


- Cảm ơn Anh Chị cùng bè bạn
Thăm hỏi, trao lời, nhớ đến nhau
Tình cảm, thân thương, người khắp chốn
Tha hương, nhận được, sưởi lòng nhau


NGÀY SINH CỦA TUI.!

Nay mừng, tuổi mới đã thêm niên
Tuổi của sương sa tuổi xế chiều
"Lăn" mãi không "rên" về chốn ấy!
Cá chim chẳng thấy bóng chim Quyên
Soi mình trên mặt, hồ nghiên ngã
Mở cửa chào nhau khách đã lên,
Thân hữu gần xa chào tuổi mới
Bạn bè đã ghé cảm ơn nhiều...


NHẬN ƠN MANG ƠN,
NHỚ CẢM ƠN NGƯỜI.

Nhận ơn các bạn gần xa
Hôm nay sinh nhật gửi hoa chúc mừng.!
Lòng tôi cảm mến vô cùng
Nhịp tim hạnh phúc hoà chung tiếng cười


Mang ơn các bạn cùng người
Tuy xa chẳng gặp tình người đã trao
Cho nhau lời nói ngọt ngào
Xẻ chia tình cảm thật bao ân tình !


Nhớ ơn những nhánh hoa xinh
Nhận hoa nhận cả chút tình mến thương
Giờ đây nghe nhạc du dương
Bài thơ gửi gắm niềm thương với mình

Cảm ơn các bạn thân tình
Ngày sinh có bạn thấy mình càng vui !
Luôn là bạn tốt trong đời
Dẫu không gặp mặt tình ngườii vẫn mang


- Bấm tay tính nhẫm tuổi "Tề Thiên"
Khỉ đột bọn mình sống thản nhiên
Bảy chục thêm năm, đơn vị bốn
Sống nơi xứ la, đã nhiều năm..


- Cảm ơn ông bạn già Hồ Thân


- Một dấu tròn vo vĩ đại tròn
Hôm nay, mừng tuổi đó nghe con
Ngoài trong, rỗng ruột, không gì hết
Không cả không là cái số không. "OOOOOOO" ...


- Cảm ơn Bùi Trí đã ghé thăm.


NHỚ VỀ PHỐ NÚI.

Nhớ thuở đưa em về Darlac (Dák Lák)
Cơn mưa... tuôn mãi suốt đêm ngày
Đất đỏ dìu em trèo bám dốc
Níu nhau bám víu giữ trong tay


Mấy thuở dẫn em về phố núi
Sao mưa.! Mưa mãi suốt ngày đêm
Trước gió dáng xiêu chân chậm rãi
Dìu nhau từng bước dưới mưa ĐÊM


Sáng nay dậy sớm mừng sinh nhật
Mở cửa ra chào khách đến thăm
Hàng chục bảy mươi đơn vị bốn
Cao Nguyên miền núi đã vào thăm


- Cảm ơn Cao Nguyên ...


- Cảm ơn hai cháu có lòng nhớ
Sưởi ấm mùa đông viễn xứ nầy
Tình cảm nhớ thương...không nói hết
Đáy còn, trơ lại, cảm tình đây.!

MỘT CỎI ĐI VỀ..

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Thời gian trôi qua, mọi thứ dường như đang xảy ra cùng một lúc hoặc thời gian đã dừng lại vĩnh viễn hay mất hết ý nghĩa. Nơi đó rất mờ ảo, kỳ lạ, và dường như không chào đón người đến. Đó là một khu vực bí ẩn nhưng vẫn rõ ràng, nơi chuyên thu thập những trải nghiệm cận tử. Thế rồi.! “Đột nhiên tôi rùng mình, khi thấy mình ở một nơi kỳ bí, xa lạ. Trước mặt tôi, chỉ thấy một sự vĩnh cửu của cõi hư vô”...

Như thế trả xong kiếp nợ đời.!
Với ba tấc đất phủ Anh thôi.
Cỏ xanh mai mốt che đầy kín
Nỗi nhớ rồi đây hẵn sẽ phôi
Bởi sống dương trần là tạm gởi
Còn về cực lạc mới tinh khôi
Anh nay được Tổ ban phần thưởng
Lên cỏi, em dâng vái lạy thôi !


Cầu mong Anh được sớm siêu thăng
Để hưởng an vui chốn suối vàng
Tán tụng muôn đời dày đức độ
Ngợi khen sống trọn với tài năng
Đã đưa Anh khỏi nơi cay đắng
Sưởi ấm đời Anh hết giá băng
Choáng ngợp thiên thu vùng ánh sáng
Hào quang chiếu tỏa thật vinh quang…


..."Trần gian là cỏi vô thường.
Đời là cỏi tạm tiếc thương phũ phàng
Buồn vui trả lại trần gian,
Mi buồn khép lại, áo quan đưa về"...


- Nhớ lại những năm về KT thăm Mệ Nội các cháu, Anh em mình đã từng hàn huyên tâm sự...Câu nói sau cùng kèm theo tiếng thở dài của cả hai: khi Mẹ em mất năm 2012, "Ba O đi rồi, sẽ đến lượt tụi mình Hiền à.!". Sáu năm sau... bây chừ, Anh đã rũ sạch bụi trần. Tiễn Anh đi về...vĩnh biệt Anh.

Gia đình Kính Loan.
27112018

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

BỨC THƯ TUYỆT MỆNH CỦA NGƯỜI MẸ 80 TUỔI "HỐI HẬN VÌ SINH RA 4 CON TRAI".

  
Bức thư tuyệt mệnh của một bà mẹ 80 tuổi ở Trung Quốc với tựa đề "Cảm ơn vì đã chăm sóc mẹ nhưng mẹ hối hận khi đã sinh ra các con" khiến nhiều người không cầm được nước mắt.
Các con trai của mẹ,
Hôm nay là ngày 6/6, mẹ đã qua tuổi 80, điều này cũng có nghĩa là mẹ đã sống được 80 năm trên đời rồi.
Trải qua một thời gian dài như vậy, mẹ sinh 4 đứa con và nuôi thêm 8 đứa cháu tất thảy. Tức là trong suốt cuộc đời mình, mẹ đã nuôi 12 người, cả con lẫn cháu. Vì vậy mà mẹ nghĩ rằng mẹ đủ từng trải và đủ tiếp xúc để có thể hiểu rõ về những đứa con của mình.
Đặc biệt là từ vài năm trước, sau khi cha các con qua đời, mẹ cảm thấy một cách rõ ràng rằng các con ngày càng trở nên thiếu kiên nhẫn với mẹ. Nhưng lúc đó, mẹ đã thực sự hy vọng rằng các con có thể đưa mẹ về nhà, mẹ muốn sống với các con và mẹ có thể làm bất cứ điều gì để được như thế.
Mẹ cứ mong chờ nhưng 2 tháng đã trôi qua mà không một ai trong số các con đón mẹ về. Trái tim của mẹ lạnh lẽo như đóng băng vì mẹ biết các con sẽ không bao giờ có ý định đó.
Cũng may là khi ấy các con đối xử với mẹ không tệ. 4 người các con đã chia nhau, mỗi người 1 tuần ở lại với mẹ, nên mẹ không còn sợ hãi khi màn đêm buông xuống nữa.
Thực ra, ai cũng vậy thôi, sống đến ngần này tuổi rồi, điều đáng sợ nhất là gì? Đó chẳng có gì khác ngoài nỗi cô đơn.
Mẹ biết, các con đã dành 1 năm 9 tháng để chăm sóc mẹ, khoảng thời gian đó tương đương với 630 ngày. Là một người mẹ, mẹ cảm ơn các con vì hành động đó.
Thế nhưng sau đó, các con gặp mẹ với gương mặt ngày càng cau có. Khi đến, các con không chào hỏi gì và lúc đi cũng chẳng nói với mẹ một câu nào. Nó giống như là các con đang vào khách sạn và đi lướt qua một bà già xa lạ vậy.
Mẹ không muốn xúc phạm bất kỳ ai trong số các con. Mẹ không ăn của các con một bữa ăn nào, cũng không mặc quần áo của các con và càng không tiêu tốn 1 đồng nào của các con. Nhưng các con luôn cho mẹ cảm giác, việc các con đến thăm mẹ giống như là một món nợ, một gánh nặng phải trả.
Ngay cả khi mẹ đã chẳng còn minh mẫn thì mỗi tối, các con vẫn bỏ về nhà mình, không một ai ở lại với mẹ. Chính điều đó đã khiến cho mẹ cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.
Sau khi cha các con qua đời, các con đã ở cạnh mẹ 1 năm 9 tháng. Mẹ biết ơn vì điều này nhưng ở phần còn lại của cuộc đời, mẹ sẽ đi một mình.
Trong hơn 2 năm qua, mẹ đã phải vật lộn với nỗi cô đơn. Vào ngày sinh nhật lần thứ 80 của mẹ, các con đã đến và đều chúc mẹ "Sống lâu trăm tuổi!", nhưng lúc đó mẹ chỉ cười và nghĩ, sống trăm tuổi thật vô dụng.
Và gần đây, bệnh tim của mẹ ngày càng nặng hơn. Mẹ không nói điều đó với các con và mẹ không biết phải nói gì. Mẹ mong rằng bệnh tật sẽ mang mẹ đi gặp cha các con sớm hơn, nếu được như vậy thì mẹ sẽ biết ơn cuộc đời này rất nhiều.
Mấy ngày trước, mẹ mơ thấy cha các con. Ông ấy nhìn mẹ cười và nói: "Bà đi với tôi nhé! Bà sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa".
Tỉnh dậy, mẹ nhìn thấy những ngôi sao bên ngoài cửa sổ, thấy mặt trăng tròn và lớn. Mẹ đã mơ thấy cha các con, mơ thấy rằng ông ấy sẽ đón mẹ đi vào một đêm tuyệt đẹp như thế. Trong suốt cuộc đời mình, mẹ biết ơn tình yêu của ông ấy dành cho mẹ và biết ơn sự chăm sóc của các con trong 630 ngày vừa qua.
Bệnh tim của mẹ mỗi ngày một nặng nên mẹ hiểu rằng mình không còn nhiều thời gian nữa. Thế nên mẹ đã viết bức thư này, bởi duyên phận của mẹ con mình cũng chẳng còn bao nhiêu.
Tóc mẹ đã bạc hết rồi, mẹ có thể thề với mái tóc của mình rằng, mẹ thực sự trân trọng những gì các con đã làm cho mẹ. Ngoài câu này ra, mẹ còn muốn nói thêm rằng: "Mẹ rất hối hận khi đẻ ra các con. Nếu có kiếp sau, mẹ không muốn các con là con của mẹ nữa."
Nhưng với tư cách là một người mẹ, mẹ vẫn hi vọng rằng cả 4 người các con sẽ hạnh phúc trong những năm tháng sau này, sẽ không bị 8 đứa con của mình bỏ rơi.
Sau lá thư này, mẹ muốn dừng lại tất cả..."
Cuối cùng, một vài ngày sau, người ta phát hiện bà mẹ 80 tuổi đã nhắm mắt xuôi tay với gương mặt vô cùng bình yên trên chiếc giường của mình, trong tay là bức ảnh duy nhất của bà và chồng.
The 80-year-old's suicide note "regretted the birth of four sons."


The 80-year-old's suicide note in China titled "Thank you for taking care of your mother but regretting having given birth to your children" has made many people unable to hold back their tears.

"The mother's son,
Today is June 6, mother is over 80, this also means that she has lived 80 years already.
For such a long time, she gave birth to four children and raised eight grandchildren all. That is, throughout my life, she has raised 12 people, both children and grandchildren. So I thought she was old enough and enough to be able to understand her children.
Especially since a few years ago, after my father died, she clearly felt that the children became increasingly impatient with her mother. But at that moment, I really hoped that you could take me home, you wanted to live with me and you could do anything to be like that.
Mother waited but two months passed without one of the children picking her mother. My mother's heart was cold as she knew she would never have that intention.
Fortunately, you did not treat me badly. The four of you were separated, each one week with her mother, so she no longer fear when the night falls again.
Actually, everyone too, living up to this age, what is the most frightening? That is nothing but loneliness.
I know you spent a year and nine months looking after your mother, which is roughly equivalent to 630 days. As a mother, my mother thanks you for that action.
But then, the children meet mother with face increasingly scowl. When you come, you do not say anything and when you go did not tell a mother. It's like you're going to the hotel and go to a strange old woman.
I do not want to offend any of you. I do not eat any of your children's meals, nor do you wear your children's clothes and it will not cost you any money. But you always make me feel like you are visiting a mother like a debt, a burden to pay.
Even when your mother is not clear, every night, you leave home, no one stays with your mother. That made me feel lonely more than ever.
After your father passed away, you were with your mother for 1 year and 9 months. I am grateful for this, but for the rest of my life, I will go alone.
For more than two years, she has struggled with loneliness. On the 80th birthday of my mother, the children came and wished their mother "lived a hundred years old!", But then she just laughed and thought, living a hundred years of useless.
And lately, her mother's heart disease is getting worse. I do not say that to you and you do not know what to say. I hope the disease will bring her mother to see her father soon, if so, she will be grateful for this life a lot.
A few days ago, she dreamed of her father. He looked at her and laughed and said, "She will go with me! She will not feel lonely anymore."
Woke up, the mother saw the stars outside the window, see the full moon and big. I dreamed of your father, dreaming that he would pick her up on such a beautiful night. Throughout my life, I was grateful for his love for his mother and his gratitude for his care over the past 630 years.
Mother's heart disease is heavy every day so she understands she does not have much time left. So I wrote this letter, because the fate of mother and child is not much.
My mother's hair is gone, and she can swear by her hair that she really appreciates what you have done for her. In addition to this verse, I would like to add that "I am very sorry to give birth to you, if you have a future life, I do not want you to be my mother."
But as a mother, I still hope that all four of you will be happy in the future, will not be abandoned by your eight children.
After this letter, I want to stop all ... "
Finally, a few days later, it was discovered that the 80-year-old mother had closed her eyes with a very peaceful face on her bed, in her hand was the only photo of her and her husband.


Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

NHỚ NƯỚC...THƯƠNG NHÀ...





…“Nhớ nước đau lòng con quốc quốc, Thương nhà mỏi miệng cái gia gia” (Qua Đèo Ngang, Bà Huyện Thanh Quan1805-1848)

CỐ GẮNG VƯỢT QUA
"ĐÈO BÀ HUYỆN".!

Vách núi bên đèo đá phủ đầy
Thôi đành dan mặt với trời mây
Thơ Bà Huyện viết đèo Ngang đó
Lá cỏ chen hoa đá vướng giày
Mặc đá cản cây ta vẫn bước
Trèo non cho thỏa đấng râu mày
Tên đề vách núi cho đời biết,
Ta đã lên đèo Bà Huyện đây!


- Mặc dù đảng CS dùng CA (đá) để cản đường (cây) tranh đấu; Nhưng chúng ta bằng mọi cách phải vương lên cùng Đất Trời.
- Không chịu khuất phục như xã hội phong kiến đương thời, mà Bà Huyện đang sống; Vì những thành phần quan lại xu nịnh, toàn những lá cỏ hoa dại và những đá dăm đã vướng chân Bà.
- Nhưng trong thời đại toàn cầu ngày nay, thành phần tuổi trẻ yêu nước nhất là đấng mày râu, không được chùn bước trong giai đoạn "dầu sôi lử bỏng", chỉ có một con đường "Tiến lên để Sống; Lùi lại là Chết". Đế nói về một quan niệm sống cần phải có nghị lực, ý chí, từ đó Bác Học (nhà uyên bác về văn học) Nguyễn Bá Học đã nói:"Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông". Được sinh ra trên đời là một diễm phúc đối với mỗi con người. Thế nhưng để tồn tại và sống cho đúng nghĩa, con người luôn phấn đấu để thật sự “thành người” là cả một thời gian dài đấu tranh.
- Khi tranh đấu đã thành công, vượt qua và lên tới đỉnh đèo rồi. Khi đó, chúng ta sẽ hãnh diện, vì đã đóng góp công sức cho đất nước trong giai đoạn nầy.

Chỉ với hai câu trong tuyệt tác Qua Đèo Ngang, Bà Huyện Thanh Quan đã tả tất cả cái lòng yêu nước, yêu quê hương đất nước. Nhưng tại sao đau lòng khi nhớ nước? Tại sao mỏi miệng khi thương nhà? Phải chăng nữ sĩ muốn nói đến cái tâm trạng của những kẻ sĩ thời bấy giờ bó tay, thất thế trước thời cuộc, phải phục vụ làm tôi cho một chế độ mà không phải do bà và thân thuộc hay người cùng xứ bà chấp thuận? Phải bỏ xứ Bắc Hà vào Nam, tâm trạng “Hoài Lê” là tâm trạng chung của những kẻ sĩ Bắc Hà thời ấy không phục nhà Nguyễn. Hai cặp chữ “Nhớ Nước-Thương Nhà” biểu hiện tình Yêu Nước.
Tâm trạng “Hoài Lê” của kẻ sĩ Bắc Hà thời ấy khác chi ngày nay, kẻ sĩ Sài gòn, hay những người ái quốc Việt Nam đang “Hoài nhớ cái thời Việt Nam Cộng Hòa” đang “Hoài nhớ cái chế độ Quốc Gia Việt Nam” ta vậy!
1/ Lòng Ái Quốc: nhản hiệu phổ thông, bị lạm dụng nhiều nhứt!
Cả mấy tuần qua, người Pháp hay người Việt, tại Pháp, cũng như thế giới đang chăm chú lo lắng theo dõi những cuộc xuống đường, biểu tình, chận đường của những người công dân Pháp bất mãn. Phong trào tự phát, tự lập, không có tên chính trị, để dễ nhận diện nhau, họ tự gọi họ là “Phong trào áo vàng” (Mouvement des gilets jaunes), họ xuống đường, họ ra đường, nhóm họp, tụ tập, và mỗi ngưới khoác “chiếc áo vàng”, chiếc áo dễ tìm, (vì là chiếc áo bắt buộc phải có trong mọi chiếc xe, và phải xử dụng khi xe gặp tai nạn, phải xuống xe và khoác lên người để các xe khác dễ nhận diện). Họ xuống đường, biểu tình, để nói lên tiếng nói đòi hỏi, phẫn uất, bất mãn, là một thái độ dân chủ, và do đó cũng thể hiện một quyền công dân, một thái độ YÊU NƯỚC!
Nước Pháp một quốc gia dân chủ, cũng như mọi quốc gia tiên tiến nơi mà quyền Tự Do Ngôn Luận, nơi mà tiếng nói Dân Chủ được tôn trọng lên hàng đầu… Mọi công dân bất mãn hay không đều có quyền xuống đường phản đối hay ủng hộ. Nước Pháp hằng năm có cả chục lần xuống đường. Xuống đường biểu tình do một chánh đảng tổ chức cũng có, do một nghiệp đoàn lao động cũng có, do tự phát cũng có. Xuống đường biểu tình phản đối đòi hỏi cũng có, xuống đường biểu dương lực lượng một phong trào – nữ quyền, đồng tính tự do luyến ái, sanh sản nhân tạo cũng có.
Và ngày nay, có cả những xuống đường “chia buồn” – marche blanche – đồng hành trắng – đồng hành chia buồn đứa con bị mất tích, cô vợ bị hành hung, người vô tội cũng có – đứa trẻ bị bắt cóc hảm hiếp, nhưng kẻ có tội cũng có, du côn du đảng, đánh lính bị lính bắt chết. Ở Pháp, đánh cảnh sát thì chỉ 2 tháng tù treo, nhưng nếu du côn, du đảng phá làng phá xóm, chẳng may bị lính, cảnh sát bắn chết (Tây gọi là bavure – lỡ tay), thì cả làng, cả báo chí chê bai, xuống đường biểu tình bất mãn, Toà đành phải phạt anh lình vô phước nầy thôi!… Dân chủ là thế, làm bậy dân chê! Xuống đường, ngày nay, là tiếng nói thực sự của người dân. Xuống đường phản đối chánh phủ, xuống đường đòi hỏi chánh phủ, nhưng cũng xuống đường ủng hộ nữ quyền, xuống đường ủng hộ tự do kết hôn… vân vân. Tiếng nói của đường phố, từ nay ở các quốc gia tiến tiến là một quyền công dân cũng như lá phiếu, cũng như hội họp, thành lập đảng phái chánh trị.
Khác hẳn với các quốc gia độc tài như Việt Nam ta, Cộng sản cầm quyền thì khác hẳn. Cấm tất cả! Cấm mọi quyền! Chỉ trích đã đành, bàn tán cũng không, và càng cấm quyền biểu hiện hay quyền biểu quyết. Cấm nói ý nghĩ của mình, và đặc biệt tư tưởng chánh trị, và càng cấm đòi hỏi chánh trị và cấm bàn thảo chánh trị. Do đó NÓI LÁO là thái độ duy nhứt để tồn tại. Nói láo là chánh, nói láo với gia đình, với hàng xóm, với nhà cầm quyền. Và vì ngược lại, Nhà cầm quyền chẳng những cũng nói láo, mà có cả một CHẾ ĐỘ NÓI LÁO với người dân. Láo đến cả hàng hóa cũng láo, cũng dỏm, thực vật, món ăn cũng dỏm… Hàng hóa Tàu và hàng hóa Việt ngày nay là nơi nhiều hàng nhái hàng dỏm nhứt thế giới, và họ cũng là những ông vua, những thợ thủ công bực nhứt thế giới về hàng nhái… từ điện thoại, đồng hồ sang trọng, đến quần áo, giày dép bình thường… tất cả đều được biến thành hàng nhái, hàng dỏm. Thường tình là made in China, và made in VietNam.
Do đó những cách biệt, lằn ranh, khác biệt tư tưởng, não trạng, tâm lý, đời sống, nhân sinh quan, chủ nghĩa như Quốc Gia/ Cộng Sản; Tự Do – Tư Bản/ ĐộcTài Cộng Sản Xã hội; Hàng thật – Hàng Chánh/ Hàng Giả – Hàng Nhái; phong cách Mỹ – Âu – Nhựt/ Tàu – Việt… ngày nay đã hợp nhứt cùng một lằn ranh.
Cũng vì thế, tình Yêu Nước, lòng Ái quốc thường được ca tụng, được xử dụng như một, khẩu hiệu, một nhản hiệu phổ thông, lịch sử, để kêu gọi những cuộc nổi dây để cứu quốc, để giữ nước, từ bao nhiêu năm nay, từ Đông sang Tây, từ Bắc chí Nam, Âu Á Mỹ Phi, chỉ là những lời kêu gọi lường gạt, khi thì để nổi dậy lật đổ một chính quyền, khi thì dùng để tấn công xâm đoạt một đất nước – Đức chống Pháp Anh – khi thì để giữ nước – còn có khi, thì chỉ để phục vụ một ý thức hệ quốc tế phục vụ quyền lợi một Đảng Chính trị để cướp chánh quyền. Việt Minh Cộng Sản Đệ tam Quốc tế, thừa lệnh, để nhuộm đỏ, cộng sản hóa Đông Nam Á!
2/ Yêu Nước-Thương Nhà và Người Việt Quốc Gia:
Các đây trên 43 năm, chúng ta những Người Việt Quốc gia, vì Yêu Nước, vì Thương Nhà, tuy phải vật lộn với cuộc sống hằng ngày, vẫn hy sinh, tay súng, tay cầy, quay quần, cùng nhau, bảo vệ, bám trụ, vào mãnh quê hương cuối cùng, Miền Nam Việt Nam, một phân nửa Nước «còn lại», vừa là Nhà, nơi "chôn dau cắt rún", cũng vừa là Nhà, nơi tỵ nạn của một triệu đồng hương anh chị em miền Bắc mới di cư vào tá túc, tất cả chỉ để chống độc tài Cộng Sản Đỏ. Và không một người bỏ xứ ra đi, xuất ngoại, vượt biên, tỵ nạn xứ người!
Độc tài Đỏ, Cộng sản chủ nghĩa cũng nhơn danh, mất dạy, lường gạt dùng Lòng Yêu Nước, xô quân, vượt tuyến, tràn vào Nam để trùm cái gông cùm Cộng sản vào chúng ta.
Cái lạ lùng là tất cả những tên độc tài Đỏ, hay độc tài Đen, Cộng sản hay Phát Xít Nazi đều tự vỗ ngực xưng là những nhà Ái Quốc!
Còn người Dân Chủ chúng ta, mắc cở cái miệng, không dám tuyên bố mình là Nhà Ái Quốc e rằng mình không đủ khả năng Yêu Nước thật sự chăng! Đó là cái nghịch lý lớn!
Nói như vậy, để nói rõ rằng Tình Yêu Nước – lòng Ái Quốc là một từ ngữ bị nhiều lạm dụng nhứt. Nhơn danh Yêu Nước, Hồ Chí Minh thí chốt dân lành, giết hại thương vong bao nhiêu thế hệ thanh niên thanh nữ Việt Nam – thí bao thế hệ con em miền Bắc vượt Trường Sơn, đi xâm chiếm đất nước cướp quyền lãnh đạo, thí cả con em miền Nam phải lo bảo vệ quê hương. Nhơn danh Yêu Nước Hồ Chí Minh giết và thủ tiêu bao nhiêu người ái quốc nhân tài. Nhân danh Yêu Nước, Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam đã chấp nhận bán đứng, nhuộm đỏ đất nước cho Trung Cộng, hậu duệ các triều đại Hán tộc Bắc phương bành trướng! Bán cả đất đai biên giới, giao cả lãnh hải, thậm chí giao phó bao sanh mạng đồng bào chiến sĩ cho ngoại nhân Tàu thay mình cầm quân ra trận. Tàu Cộng xử dụng chiến thuật biển người giết bao nhiêu thanh niên Việt Nam chỉ để đánh chiếm một căn cứ không có gì là một tầm vóc chiến lược như Điện Biên Phủ, (chiến thắng Điện Biên Phủ là do hai tướng Tàu điều khiển chứ chẳng phải của Võ Nguyên Giáp). Nhơn danh Yêu Nước, Hồ Chí Minh chấp nhận phá tan đất nước miền Bắc để thắng Mỹ. May mà Mỹ nhân đạo, chiến tranh hạn chế, có bom nguyên tử nhưng không dùng đến, không đánh các đê điều khi mùa lũ, không đánh bom tàn phá Hà nội (thử so sánh với với những cuộc dội bom của Đức xóa sổ thành phố Coventry ở Anh, hay cuộc đánh bom của đồng minh ở Dresden, Đức, hay Mỹ đánh bom nguyên tử ở Hiroshima Nhật trong Thế Chiến 2!). Vì vậy ngày hôm nay, khi nghe Đảng Cộng sản và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam nói Yêu Nước, chúng ta rất sợ! Và chúng ta hãy nhớ những khẩu hiệu định nghĩa Yêu Nước của Cộng sản như “Yêu nước của Cộng sản là Yêu Xã hội Chủ Nghĩa” hay “Trung thành với Nước là Trung với Đảng”. Làm sao chúng ta có thể tin vào lòng Yêu Nước của Đảng Cộng sản Việt Nam?
Dân Syrie dám chết để đòi Độc lập. Dân Việt Nam ngày xưa do Cộng sản quốc tế xúi, dám chết để Chống Mỹ Cứu Nước. Ngày Nay có ai dám chết để Chống Tàu cứu Nước không?
Dân Việt Nam có dám liều chết bảo vệ dân chúng và đất nước Việt Nam không?
Riêng chúng tôi, người hải ngoại, nói “Nhớ Nước-Thương Nhà” có lẽ đúng hơn! Nói như vậy chúng tôi không phủi tay, "mặc kệ nó", mà chúng tôi chỉ làm, khi người Việt Nam, người dân Việt Nam trong nước, nếu thật sự là người Việt Nam Yêu Nước, phải làm!
Bé cổ thấp miệng thì cũng phải xuống đường biểu tình đòi Nhà cầm quyền Cộng sản phải lấy trách nhiệm, hoặc đánh Tàu, hoặc giao quyền cho người khác, cho người dân, chúng tôi ngoài nầy chỉ là vũ khí tuyên truyền, là vận động dư luận, vũ khí là kêu gọi bạn bè. Người dân trong nước, xin đừng trông chờ hải ngoại. Người dân trong nước xin đừng mong Mỹ, Nhựt, hay Philippines, hay Nga hay ai đó. Làm được hay không, dám làm không, đó là tùy lòng dạ các bạn trong nước đó thôi!
Với chúng ta ngày nay ở hải ngoại, quê hương là “nhớ nước”. Nhớ nước qua hình ảnh xưa, nhớ nước qua kỷ niệm, nhớ nước qua quá khứ : Sàigòn với con đường Duy Tân cây dài bóng mát, Sàigòn với mùa gió và những cánh trái dầu rơi xoay theo gió, Sàigòn tình tứ khi ngồi trú mưa chờ em với ly cà phê nhỏ giọt và điếu thuốc Capstan thơm tho… và nhiều nữa. Với chúng ta ngày nay ở hải ngoại quê hương là “thương nhà”. Thương nhà là thương những ngày thanh bình tuổi ấu thơ, thời học trò, thời “ô môi” ăn vàng răng, …thời ăn chùm ruột chấm mắm ruốc. Thương nhà là thương cả những ngày “đổ mồ hôi nơi quân trường”, hay thương cả những ngày hành quân truy địch, và thương cả những ngày chiến đấu sống còn quần thảo với Việt Cộng, thương nhà cũng là thương cả những ngày dưởng thương hay nghỉ phép, cùng em dạo phố…
Chúng ta ngày nay, ở hải ngoại, đấu tranh đòi hỏi tự do, nhơn quyền cho người dân trong nước, đấu tranh đòi hỏi dân chủ, dân quyền phải được trả lại cho người dân trong nước. Chúng ta không chấp nhận Việt Cộng cầm quyền, vì có phải vì họ cầm quyền láo, làm hư hỏng cả một nước, một quốc gia? Hay là chúng ta không được nhìn thấy những cái gì chúng ta mơ thay đổi hoặc chúng ta thấy quá nhiều thay đổi nhưng không giống định nghĩa của chúng ta ? Có lẽ cả hai. Và chúng ta sốt ruột, vì sao người dân trong nước, những người chúng ta mơ giống chúng ta cúi đầu chấp nhận, và giòng đời cứ thế mà trôi, và chẳng mấy chốc 43 năm đã trôi qua. Với tuổi của chúng tôi 30 năm (1945-1975) "tuy ngắn mà dài", với những đầy ắp kỹ niệm vui buồn vì may mắn được sống trong thể chế tự do, dân chủ và nhân quyền của VIỆT NAM CỘNG HÒA. Nhưng đã phải trải qua gần 44 năm, bị chụp cái gông cùm CỘNG SẢN lên cổ trên 19 triệu dân VNCH, "tuy dài mà ngắn" vì chúng ta cảm nhận như mới ngày nào. Vết thương vẫn hoài rĩ máu...cơn nhói đau tim không bao giờ dứt...
Và chúng tôi mong, và chúng tôi mơ, chúng tôi thèm có một Việt Nam mới với một cơ chế Nhà nước do những công dân trách nhiệm tạo thành. Những công dân có chủ quyền thật sự, quyền đóng góp vào việc quản trị đất nước. Quyền được dự và góp phần đóng góp và quyền được gặt hái và hưởng thụ những thành quả thích đáng. Những công dân được nhận thức nắm rõ vai trò công dân của mình: được nhận định đúng và thực thi đúng vai trò mình, khi được dân bầu làm đại diện dân trong vai trò lãnh đạo, cũng như khi chỉ làm người dân bình thường trong vai trò công dân tuân thủ, chấp hành hay đóng góp.
3/ Công Dân Phải cầm quyền!
Này Công dân ơi ! Đứng lên đáp lời sông núi!
Ngày mai, chúng ta không nói nhân dân làm chủ, đất nước là của nhân dân nữa.
Chúng ta phải nói Công dân làm chủ, đất nước của Công dân.
Quan niệm đầu tiên, là quan niêm “người công dân”. Người Pháp dùng từ citoyen, người Anh-Mỹ dùng từ citizen. Cũng như các từ ngữ có ý niệm tổ chức xã hội, và chánh trị, những ý niệm ấy đều có gốc La Hy (La mã và Hy lạp). Citoyen hay citizen đều đến từ Cité hay Citi = thành phố. Khi dịch sang việt ngữ là công dân, chúng ta đã “đi tắt”, và chúng ta càng “đi tắt” khi chúng ta áp dụng cho cả một quốc gia. Và từ công dân ngày nay chẳng những được áp dụng tùy trường hợp, tùy quốc gia cho quốc tịch, -nationalité mà còn được hiểu là quốc dân nữa ! Hai quan niệm, nói đúng hơn hai trường phái thường dùng để cấp quốc tịch hoặc dựa theo thuyết thổ nhưỡng – nơi sanh quán – là jus soli - droit du sol - quốc thổ hoặc đựa theo thuyết huyết thống – do cha hoặc mẹ truyền cho – jus sanguinis - droit du sang - huyết tộc. Hai thuyết nầy dựa theo:
- Thuyết tổ chức thuần túy chánh trị, ca tụng dân tộc huyết thống, ngôn ngữ văn hóa ( jus sanguinis), tất cả quốc dân phải cùng một huyết thống, một ngôn ngữ.
- Dựa trên sức mạnh sản xuất kinh tế, sức mạnh kinh tế sản xuất một quốc gia, do người sản xuất, người ấy có thể là người di dân, chỉ cần người ấy là người có sinh hoạt kinh tế sản xuất và đóng thuế, tức là có tham dự vào tổ chức kinh tế sản xuất, nghĩa là xã hội, nghĩa là chánh trị, tất cả đếu sinh hoạt trong đất nước của một quốc gia (jus soli, droit du sol !).
Quan niệm định nghĩa công dân ngày nay của thế giới là một quan niệm trung dung dùng cả hai thuyết, tùy lúc và tùy hoàn cảnh, thêm bớt nặng nhẹ để xử dụng cả hai. Cũng cố chánh trị, dùng chủ thuyết tự hào dân tộc, huyết thống, ngôn ngữ để chiếm đất dành dân, dùng thuyết huyết thống (jus sanguinis). Còn cũng cố phát triển kinh tế cần tay nghề thợ thuyền sản xuất, dân số đông làm giàu xứ sở dùng thuyết thồ nhưỡng (jus soli).
Công dân-quốc dân, huyết thống và ngôn ngữ là những quan niệm chánh trị có thể dùng làm vũ khí chiến tranh. Thí dụ Anschluss ngày 12 tháng 03 năm1938 nước Áo bởi quân Đức Nazi, vì người Áo dùng Đức ngữ; xâm chiếm Tiệp Khắc bởi quân Đức Nazi ngày 15 tháng 03 năm 1939, để cứu người Tiệp Đức ngữ; và thời nay, Nga chiếm Crimée, và sửa soạn chiếm Ukraine để cứu người Ukraine Nga ngữ. Và ngày mai, Trung Cộng sẽ xâm chiếm Việt Nam để cứu người Việt Hán ngữ!
Và tất cả đều nhân danh lòng YÊU NƯỚC để xâm chiếm nước nhỏ, theo luật của kẻ mạnh.

Phần kết

Công dân tạo đất nước, công dân chủ đất nước. Công dân khi lãnh đạo đất nước, công dân khi tuân thủ, chấp hành, đóng góp. Tất cả với một lòng thật sự ái quốc, thật sự yêu nước.
- Yêu nước là biết nhớ ơn đất nước, yêu nước là đau lòng con quốc quốc khi thấy đất nước lâm nguy, xáo trộn, giặc ngoài đang chiếm biển, giặc đang cướp nhà!." Toàn dân nghe chăng, Sơn Hà nguy biến..."
- Yêu nước là thương nhà mỏi miệng đóng góp, tranh đấu cho Nhân quyền cho Tự do, cho Dân chủ, cho Độc lập, cho Công bằng , cho Bác ái dù phải mỏi miệng cái gia gia.
Người Việt Nam yêu nước mau thức tỉnh dậy! Giặc ngày nay không còn ngoài biên ải, giặc Tàu đã nằm ngay tại trong nhà.! «Nhà cửa ta nó sẽ ở, vợ ta nó sẽ lấy»
Hãy nổi dậy, đuổi Việt Cộng, cướp chánh quyền, đuổi Tầu Cộng, cứu Việt Nam!
Hởi các người cựu đảng viên, đảng viên, quân nhân, công an, viên chức đương quyền!
Mong các anh chị em, chiến sĩ Quân đội Nhân dân, mong các anh chị em, các chiến sĩ Hải quân Nhân dân, mong các anh chị em viên chức công an hành chánh Nhà nước đương quyền hãy biết ơn người dân và đất nước đã nuôi dưởng phục vụ, hãy lấy tự hào dân tộc cầm súng giữ giang sơn Việt Nam.
Mong kẻ cầm quyền dương quyền còn tý tự trọng nào, giao trọng trách cho người công dân trách nhiệm. Hôm nay là ngày:

Trống Tràng Thành lung lay bóng nguyệt
Khói Cam Tuyền mờ mịt thức mây
Chín từng gươm báu trao tay
Nửa đêm truyền hịch định ngày xuất chinh

(Chinh phụ Ngâm – Đoàn Thị Điểm 1705-1748)