Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

VIỆT NAM LÀ MỤC TIÊU BÀNH TRƯỚNG CỦA TRUNG CỘNG ?


[FOCUS]CHINA-BEIJING-PLA FORCES' COMMANDS-FOUNDING (CN)
Tờ Topwar của Nga vừa đăng tải bài viết nhận định: Nạn nhân đầu tiên của chủ nghĩa bá quyền của Bắc Kinh có thể là Việt Nam. Vì Việt Nam là mục tiêu hoàn hảo cho Trung Cộng.
Hiện nay, Trung Cộng đang đứng trước những vấn đề thường có của siêu cường đang phát triển. Tất cả những gì dễ dàng chiếm đoạt được, siêu cường này đã sát nhập về tay mình. Đó là thu hồi Hồng Kông, Macau, đảo trên sông Amur và sông Ussuri, chiếm đoạt những vùng lãnh thổ Kyrgyzstan, Tajikistan và Kazakhstan.
Nơi nào không thể chiếm đoạt được bằng biện pháp hòa bình, Trung Cộng xử dụng vũ lực và lựa chọn thời cơ thích hợp. Điển hình có thể kể đến như sự kiện đánh chiếm trái phép quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam Cộng Hoà năm 1974 cũng như một số đảo Trường Sa cũng thuộc Việt Nam năm 1988.
Chưa kể đến việc sát nhập Tây Tạng và tham gia vào các cuộc chiến khác, nếu so sánh số lượng thì các cuộc chiến do Trung Cộng tiến hành chỉ kém Mỹ.
Phải thẳng thắn thừa nhận rằng, khi nghiên cứu các cuộc chiến tranh do Trung Cộng tham gia, ngoài số lượng binh lực vượt trội nhiều lần, Quân đội Trung Cộng chiến đấu cũng không tồi trên đất liền và rất có kinh nghiệm tác chiến trên biển.
Ở châu Á có thể Hải quân Trung Cộng chỉ thua sút so với Nhật Bản, nhưng bù lại có số lượng binh lính, vũ khí, kỹ thuật vượt hơn gấp nhiều lần. Đến thời điểm này, những cơ hội xâm chiếm mở rộng lãnh thổ và vùng ảnh hưởng bằng cưỡng chế hòa bình đã hết.
Bước phát triển tiếp theo sẽ là đe dọa chiến tranh và chiến tranh với những chi phí khổng lồ. Tất nhiên, chính quyền Bắc Kinh hiểu rất rõ điều đó và tạm thời đang giới hạn bằng các hoạt động củng cố quyền lực và tăng cường sức mạnh kiểm soát nội bộ tại các vùng đất chưa được quản trị chặt chẽ, củng cố và siết chặt hơn, xây dựng các khu dân cư hiện đại, hạ tầng cơ sở công nông nghiệp, áp đặt chế độ chủ nghĩa ly khai địa phương (trước hết là người Tây Tạng và Duy Ngô Nhĩ cũng như phong trào đòi dân chủ).
Nhưng những hoạt động ấy không diễn ra mãi mãi. Tình hình phát triển cho thấy thượng tầng lãnh đạo Trung Cộng phải lựa chọn giữa chiến tranh ngoài biên ải và nội chiến trong đất nước mình. Họ sẽ lựa chọn điều gì cho tinh thần Đại Hán, lịch sử hàng nghìn năm duy trì "Thiên mệnh" Trung Hoa hoàn toàn không quá khó để dự đoán.
Sự ổn định nội bộ là điều cực kỳ quan trọng đối với một quốc gia khổng lồ như Trung Cộng. Mỗi tỉnh của đại lục trên thực tế có thể trở thành một quốc gia độc lập, giàu mạnh với nền kinh tế phát triển. Chỉ riêng một tỉnh Quảng Đông đã có dân số hơn 100 triệu người với sức mạnh kinh tế không thua kém bất cứ một quốc gia nào ở Đông Nam Á, ở Tân Cương có trữ lượng tài nguyên khoáng sản vô cùng to lớn. Các khu vực kinh tế hùng mạnh đó cũng tồn tại và phát triển theo một nguyên nhân sâu xa: không ai có lợi gì nếu để xảy ra chia rẽ và hỗn loạn.
Khác hơn so với các quốc gia khác, khi cộng đồng xã hội và giới lãnh đạo theo các nhiệm kỳ lang thang với những định hướng khác nhau, giới lãnh đạo Trung Cộng hiểu rất rõ và tuyên truyền sâu rộng cho cộng đồng định hướng phát triển của đất nước và những mục tiêu cuối cùng của quốc gia. Có những mục tiêu được công khai rõ ràng cụ thể "giấcmơTrungCộng" chẳng hạn và có những mục tiêu được người dân Trung Cộng hiểu rất rõ ràng nhưng không công bố (có thể chưa đến thời gian công bố). Các mục tiêu đó có thể là thống trị vùng nước Biển Đông và biển Hoa Đông cùng với những tài nguyên của nó, đặt mục tiêu thống trị chính trị, quân sự trên vùng đất Viễn Đông và Siberia của Nga.
Cho đến hiện nay, cả vùng nước Biển Đông và biển Hoa Đông cũng như vùng đất Viễn Đông của Nga đang bị ràng buộc về kinh tế với siêu cường "thiên triều" này hơn tất cả các khu vực kinh tế nào khác trên thế giới. Các lãnh đạo Bắc Kinh hiểu rất rõ các lợi ích hiện có. Không thống trị được Trường Sa, Trung Cộng không bao giờ có thể là một siêu cường hàng đầu thế giới do không thể kiểm soát được con đường vận tải thương mại và quân sự của thế giới, buộc nó phải đi vào các cảng biển đại lục, chưa đề cập đến giá trị kinh tế của những hòn đảo đó.
Từ lịch sử hàng nghìn năm và những bài học gần đấy Việt Nam hiểu rất rõ, đất nước này mà số phận có một láng giềng như vậy sẽ là ứng cử viên số 1 trong số các nạn nhân của chủ nghĩa bành trường bá quyền và chính trị cường quyền trong khu vực châu Á ngày nay.
Những đặc điểm của mục tiêu hoàn hảo đó là:
- Thứ nhất: Việt Nam hoàn toàn không ràng buộc với bất cứ nước nào các thỏa thuận về liên minh quân sự. Liên xô đã không tồn tại, Nga trên thực tế không phải là một quốc gia có thể giúp đỡ và ủng hộ hiệu quả do những ràng buộc về kinh tế, những phức tạp nội bộ, cuộc đối đầu gay gắt với NATO và châu Âu. Nếu so với Đài Loan và Philiphine thì ít nhất các nước này còn có danh tiếng là đồng minh của Mỹ và Nhật. Xung đột với Việt Nam, nếu tốc độ tiến hành chiến tranh nhanh chóng, thì tiếng vang trên trường quốc tế không lớn và chỉ có Mỹ, Philiphine, có thể cả Nhật Bản lên tiếng phản đối, nhưng đưa ra những giải pháp quyết liệt thi không một nước nào thực hiện.
- Thứ hai: Đài Loan, Nhật Bản, Việt Nam đều có lực lượng hải quân, nhưng lịch sử phát triển hải quân của Đài Loan và Nhật Bản sớm hơn rất nhiều, có thể gây tổn thất nặng nề với Trung Cộng. Lực lượng Hải quân Việt Nam phát triển khá muộn, phương tiện và trang thiết bị đang ở giai đoạn ban đầu của tiến trình hiện đại hóa, các hoạt động diễn tập hợp đồng tác chiến hiện đại trên biển lớn chưa có nhiều, đặc biệt với các lực lượng nước ngoài. Sức mạnh Hải quân Việt Nam chỉ có thể vượt trội hơn so với Philiphine, nhưng Hải quân Philiphine được sự hỗ trợ của Mỹ, ít nhất là về mặt tinh thần và những đe dọa mạnh mẽ từ phía Mỹ.
- Thứ ba: Trong các mục tiêu mà Trung Cộng nhằm đến, thì Đài Loan là đối tượng phải sát nhập bằng giải pháp hòa bình, Đài Bắc trong tranh chấp chủ quyền ở Trường Sa cũng đồng quan điểm với Bắc Kinh, tấn công đánh chiếm quốc đảo này thực tế không có lợi, không những thế còn có thể khơi mào và thúc đẩy phong trào ly khai nội địa. Do đó, kế hoạch đánh chiếm Đài Loan bằng vũ lực chỉ là "đòn đánh lạc hướng dư luận". Mục tiêu nghi binh thứ hai gây sóng gió dư luận là Senkaku Nhật Bản, nhưng đây là mục tiêu khó nhắm và có thể dẫn đến sự phong tỏa hoàn toàn đại lục. Trung Cộng sẽ xụp đổ nếu đẩy Nhật Bản, sau đó là Mỹ vào một cuộc đối đầu thực sự. Mục tiêu các hòn đảo của Việt Nam dễ dàng hơn cả do bộ máy tuyên truyền của Trung Cộng cũng như Hoa kiều hoạt động rất mạnh trên trường thế giới, đồng loạt đưa ra các luận điệu giống nhau cùng với những hoạt động đầu tư mạnh mẽ trên thế giới khiến cộng động xã hội quốc tế lẫn lộn hoàn toàn về những thực tế đang diễn ra trong chiến lược "Thiên triều" trên Thái Bình Dương.
- Thứ tư: Trung Cộng và Việt Nam có lịch sử lâu đời về xâm lược và đấu tranh chống xâm lược. Mặc dù các láng giềng khác cũng từng lâm vào hoàn cảnh như vậy, nhưng lịch sử với Việt Nam đã được Trung Cộng bóp méo hoàn toàn. Người dân Trung Cộng hoàn toàn hiểu biết sai lầm về lịch sử, đặc biệt là lịch sử cận đại và có tâm lý Đại Hán, muốn chinh phục một Việt Nam.
- Thứ năm: Những diễn biến gần đây cho thấy, Trung Cộng muốn thực hiện một đòn "Crimea" hóa kết hợp với bạo loạn và hỗn độn chính trị nhằm giảm tổn thất tối thiếu cho chiến lược đánh chiếm quần đảo, thống trị Biển Đông, làm bàn đạp mở rộng ảnh hưởng sang vùng nước Hoa Đông và vượt ra khỏi eo biển Malacca. Chiến dịch này được cho là có thể củng cố được tình hình nội bộ trong nước, tăng cường tình thần dân tộc "Đại Hán" trong quân đội và đại đa số cộng đồng xã hội, giải thích được khoản ngân sách quốc phòng vượt trội khủng khiếp và đẩy mạnh cuộc thanh lọc nội bộ, tiêu diệt tham quan.
Như vậy, theo logic sự kiện và những hành động mà Trung Cộng tiến hành gần đây cho thấy, nạn nhân đầu tiên của chính sách đối ngoại Đại Hán hiển nhiên sẽ là Việt Nam. Việt Nam, cũng như tất cả các nước láng giềng khác của Trung Cộng đều hiểu rất rõ điều này, ngoại trừ một trường hợp hết sức mong manh là Bắc Kinh phải đối đầu với nguy cơ đe dọa mới từ trong nước tương tự như "nhà nước Hồi giáo", rất khó xảy ra do thực tế khủng bố ở Tân Cương xảy ra với cấp độ rất nhỏ, chưa hình thành một tổ chức nguy hiểm có trang bị mạnh, an ninh nội địa và cảnh sát Trung Cộng dễ dàng khống chế và tiêu diệt. Ngay cả nguy cơ khủng bố cũng có thể dẫn đến tình huống Bắc Kinh sẽ nhẩy vào một cuộc phiên lưu quân sự mới nhằm củng cố tình hình nội bộ. Có thể nói, tiến trình thôn tính Biển Đông đang được thực hiện ráo riết với tốc độ cao.
Trung Cộng có thể gây áp lực cho Việt Nam như thế nào?
Tương quan lực lượng chênh lệch lớn, Việt Nam mua của Nga 4 chiến hạm Gepard 1166. 1, 2 chiếc đã được giao cho lực lượng hải quân, 6 tàu ngầm lớp Kilo 636. Việt Nam cũng đang đặt hàng mua từ Hà Lan 2 chiếc Sigma và đóng thêm 2 tàu Sigma nữa. Thực tế Gerpad và Sigma là những tàu hộ vệ tên lửa. Ngoài ra, Việt Nam đang tăng tốc đóng các tàu hộ tống và khinh hạm tên lửa dự án 1241 với số lượng khoảng 30 chiếc. Lực lượng dự bị động viên có thể tính đến các tàu Cảnh sát biển và Kiểm ngư, khi xảy ra chiến tranh sẽ được trang bị vũ khí. Với những chiến hạm này có thể thấy được sự thiếu hụt của hệ thống phòng không trên biển và số lượng so với hạm đội Nam Hải thực sự mỏng. Lực lượng không quân Việt Nam có khoảng 30 Su-27/30 và gần 300 máy bay chiến đấu thế hệ cũ như (MiG-21, Su-22). Máy bay trực thăng đa chủng loại khá nhiều, ngoại trừ một số trực thăng chống ngầm Ka – 27, còn lại hầu hết là máy bay vận tải. Lực lượng đông đảo và có sức mạnh chủ yếu nhất là hệ thống tên lửa chống tàu đa chủng loại có từ trước mà sức mạnh chính là các tổ hợp tên lửa "Bastions".
Xét từ góc độ chiến dịch chiến thuật, những phương tiện trang thiết bị hiện nay đủ đáp ứng nhu cầu bảo vệ vùng nước ven bờ, nhưng để bảo vệ các đảo xa và tạo sức mạnh bẻ gẫy ý đồ chiến lược của đối phương thì chưa đủ. Do cuộc chiến tranh hiện đại sẽ xử dụng rất nhiều vũ khí chính xác (tên lửa hành trình chống tàu, tên lửa đạn đạo mang đầu đạn nổ thường, bom có điều khiển) riêng Quân đội Trung Cộng có khoảng gần 2000 tên lửa hành trình các loại, khoảng trống trong hệ thống phòng thủ bảo vệ biển đảo Việt Nam là phòng không trên biển, trong khi đó các phương tiện tấn công đường không của Trung Cộng tương đối nhiều và đa chủng loại đươc sản xuất nội địa.
Việt Nam và Trung Quốc có chung một đường biên giới dài hàng trăm km và những tuyến biên giới khác, Trung Cộng cũng dễ dàng gây áp lực nghiêm trọng. Lực lượng Quân đội Trung Cộng dọc tuyến biên giới này rất lớn, thông thạo địa hình và có thể gây tổn thất nặng nề nếu cuộc chiến xảy ra từ hai hướng (tấn công xâm lược trên biển và công kích hỏa lực từ vùng đất liền biên giới). Trong những năm gần đây, các doanh nghiệp và người dân Trung Cộng đã xâm nhập Việt Nam với số lượng lớn, nắm bắt rất kỹ tình hình kinh tế – chính trị Việt Nam, tình hình dân cư cũng như các mục tiêu cố định quan trọng có thể gây ảnh hưởng lớn đến nền kinh tế Việt Nam. Đây cũng là một trong những vấn đề mà Bắc Kinh chuẩn bị cho một chiến dịch quy mô lớn nhằm giải quyết vấn đề Biển Đông và củng cố nội bộ đất nước. Hiện nay Việt Nam đang làm tất cả để ngăn chặn và đẩy lùi nguy cơ chiến tranh, nhưng có được lâu hơn nữa hay không và lúc nào Trung Cộng sẽ khởi động cố máy khổng lồ của họ phục vụ cho mục đích bành trướng và tinh thần "Hán tộc", chỉ phụ thuộc vào tính toán nội bộ của cường quốc gần 1,4 tỷ dân này.
Cho đến nay, tính hình hỗn loạn trên thế giới, đặc biệt ở Ukraine, Syria và Iraq hoàn toàn thuận lợi cho chính sách đối ngoại của Bắc Kinh, Moscow đang bị phương Tây tấn công dữ dội bằng các đòn trừng phạt, đe dọa khủng bố và cách mạng sắc màu. Washington bị cuốn vào vòng xoáy hậu quả chính sách đối ngoại ở Trung Đông. Thế giới đang đứng trước nguy cơ lớn về "nhà nước Hồi giáo". Đồng thời, chiến dịch tuyên tuyền chống Việt Nam, bóp méo lịch sử và tăng cường tinh thần "giấc mơ Trung Quốc" vị trí "Thiên triều" cũng được đẩy mạnh trong nội bộ xã hội đại lục.

Gần đây quan hệ giữa Seoul và Bình Nhưỡng càng nồng ấm, thượng đỉnh Donald Trump- Kim Jong Un càng cận kề, Trung Cộng càng tăng tốc các hoạt động ngoại giao để giữ vai trò trung tâm trên hồ sơ phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên. 
Kim Jong-un cho rằng nếu được đảm bảo không bị tấn công, Bắc Hàn sẽ không "sống trong khó khăn với vũ khí hạt nhân".
Trong suốt thời gian từ 2003 đến 2009 Bắc Kinh đóng vai trò trọng yếu trong các vòng hòa đàm sáu bên về hạt nhân Bắc Hàn, Trung Cộng không ngừng kêu gọi Hoa Kỳ đối thoại trực tiếp với chế độ Bình Nhưỡng. Nhưng khi tổng thống Donald Trump thông báo sẽ họp thượng đỉnh với lãnh đạo Bắc Hàn, Kim Jong Un trong những tuần lễ sắp tới, và khi mà hai nguyên thủ Nam Hàn và Bắc Hàn ra tuyên bố chung cam kết "sẽ kết thúc chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên", dường như bài toán của Bắc Kinh trở nên phức tạp hơn. Dấu hiệu rõ rệt nhất cho thấy là Trung Cộng đang gia tăng các hoạt động ngoại giao để duy trì ảnh hưởng với Bình Nhưỡng.
Lo ngại đầu tiên của Bắc Kinh liên quan đến mối quan hệ trong tương lai giữa Seoul và Bình Nhưỡng. Nhật báo Hồng Kông South China Morning Post trong ấn bản ngày 29/04/2018 trích dẫn một nguồn tin ngoại giao từ Seoul nêu lên khả năng Nam Hàn và Bắc Hàn đang có kế hoạch từng bước "pha loãng" ảnh hưởng của Trung Quốc.
Lợi dụng thời gian căng thẳng cúa tình hình thế giới trong những thời gian vừa qua, Trung Cộng đang đẩy mạnh những hành động trái phép như xây dựng đảo nhân tạo, khai triển các căn cứ, phi đạo quân sự trên các đảo chiếm được. Đây được coi là bước chuẩn bị đầu tiên cho chiến lược thống trị Biển Đông của Trung Cộng, bằng tất cả các lực lượng quân và dân sự kết hợp (tàu cá, giàn khoan, chiến hạm, đảo nhân tạo)…
Trung Cộng có 2 kế hoạch đã được xây dựng đến từng chi tiết nhằm hiện thực hóa âm mưu này: 

- Kế hoạch thứ nhất là từng bước chuẩn bị, đợi thời cơ. Khi đã chuẩn bị xong hạ tầng chiến lược (sân bay, căn cứ), Trung Cộng sẽ tạo cớ để tiến chiếm từng đảo nhỏ một, tiền đề cho một cuộc chinh phạt ít tốn kém và tổn thất hơn, nhưng lâu dài theo cách của năm 1988.
- Kế hoạch thứ hai là khi tình hình thế giới trở lên hỗn loạn hơn với những nguy cơ nóng bỏng, Trung Cộng tạo dựng cơ hội giàn khoan HD – 981 tiến hành các hoạt động vu cáo "dạy một bài học" và tung toàn bộ lực lượng Quân đội Trung Cộng để thực hiện trong một cuộc chiến tranh ngắn độc chiếm toàn bộ biển Đông, hiện thực hóa nhanh chóng "đường chín đoạn". Tổn thất đối với Quân đội Trung Cộng có thể rất lớn, nhưng cũng như năm 1979, đó không phải điều mà Bắc Kinh quan tâm, mà là mục tiêu đạt được. Kinh nghiệm của "Vạn lý trường chinh" đã thể hiện rất rõ tư tưởng này.
Nước Nga đang ở đâu trong thế trận Thái Bình Dương?
- Thứ nhất: Nếu như trước kia, Liên Xô có thể tiến hành những đòn phản kích mạnh buộc Trung Cộng phải lùi bước, không cần phải răn đe bằng vũ khí hạt nhân thì hiện nay, lực lượng vũ trang Nga đã thua sút rất nhiều trong khi đó
Chinese People's Liberation Army (PLA) đang phát triển vượt bậc với tốc độ lớn cả về vũ khí trang bị, phương tiện chiến tranh và năng lực tác chiến. Trong điều kiện thế giới hiện nay, là nước cung cấp năng lượng và thị trường cho Trung Cộng, Nga không phải là mục tiêu hàng đầu của Bắc Kinh, nhưng nếu xung đột xảy ra, vị thế của Nga trên trường thế giới sẽ suy giảm mạnh đến mức trở nên cô lập.
Trong bài phát biểu tại Đại hội 19, ông Tập Cận Bình xác định 3 mục tiêu cho Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA): Tới năm 2020, căn bản đạt được mục tiêu cơ giới hóa, có bước tiến triển rõ rệt trong việc xử dụng công nghệ thông tin và nâng cao khả năng chiến lược; Tới năm 2035, trở thành một lực lượng quân sự hiện đại; Tới 2050, trở thành đội quân hùng mạnh của một siêu cường thế giới.  
- Thứ hai: 25 năm trở lại đây, Nga đã trở thành thị trường lớn của Trung Cộng, đặc biệt là các sản phẩm tiêu dùng giá rẻ, sự phụ thuộc càng tăng hơn khi những dự án đầu tư Nga Trung thành hiện thực và dòng người lao động Trung Cộng ồ ạt chảy sang vùng đất Viễn Đông và Siberia. Đây chính là mầm mống cho sự bất ổn vùng biên giới Nga Trung và nguy cơ xung đột biên giới tương lai gần. Nếu Trung Cộng giải quyết được vấn đề Biển Đông, "con đường tơ lụa" trên biển sẽ thành công, Mỹ không đủ sức mạnh để ngăn cản Trung Cộng mà sẽ bắt tay như đã từng làm nhiều năm trước để bảo vệ lợi ích của mình. Vũ khí ngăn chặn bằng năng lượng và các dự án đầu tư chung phát triển Viễn Đông sẽ phản tác dụng, nước Nga đứng trước nguy cơ bành trướng dân di cư dưới sự yểm trở của Quân đội Trung Cộng hùng mạnh. Nếu chiến tranh biên giới xảy ra với sự thâm nhập của hàng trăm triệu dân nhập cư, nước Nga sẽ thất bại.
- Thứ ba: Thực tế là hiện nay, nước Nga đang là một nước dân chủ, không phải là "thành trì" Liên Xô trước đây, những chiến dịch chống Nga mà các nước lớn  (tất nhiên không loại trừ có bàn tay Bắc Kinh để hưởng lợi) và lực lượng khủng bố quốc tế tiến hành đang ở gia đoạn cao trào nhất. Vấn đề Ukraine và Syria không thể giải quyết trong giai đoạn ngắn (một vài năm) mà có thể kéo dài, thậm chí lan rộng ra từ Iraq, Libya đến châu Âu. Nước Nga nằm trong vòng vây của khủng bố quốc tế, chủ nghĩa bài Nga, dân tộc cực đoan, lực lượng thứ Năm và sự phụ thuộc kinh tế, hoàn toàn không thể phát huy được sức mạnh răn đe để giải quyết vấn đề thế giới, ngăn chặn nguy cơ chiến tranh và bảo vệ những người bạn truyền thống của mình.
Nhưng hậu quả của biển Đông cũng có thể sẽ gây cho nước Nga những nguy cơ không kém gì vấn đề Libya, Syria hiện nay. Chính quyền Nga phải lựa chọn một giải pháp thích hợp nhất để gây ảnh hưởng lên biển Đông vì: là nước kế thừa của Liên bang Xô viết, đây chính là tuyến đầu của hệ thống phòng thủ cường quốc Nga và Liên minh Á – Âu nếu Nga là một cường quốc.

People watch national flag-raising ceremony to greet New Year in Beijing

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

PHONG TỤC THỜ CÚNG TỔ TIÊN

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng và trong nhà

Phong tục thờ cúng tổ tiên hay còn gọi là Đạo Ông Bà là tục lệ thờ cúng những người đã chết, đặc biệt là tổ tiên, của nhiều dân tộc Châu Á và đặc biệt nhất là trong văn hóa Việtvăn hóa Tàu. Đối với người Việt, Phong tục thờ cúng tổ tiên gần như trở thành một tín ngưỡng; đa phần gia đình nào cũng có bàn thờ tổ tiên trong nhà, có đặt di ảnh một cách trang trọng.

Thuở xa xưa, các bậc tiền nhân đã răng dạy con cháu, "ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây" hay "uống nước thì phải nhớ nguồn", làm con, cháu thì phải có hiếu với cha mẹ, ông bà, tổ tiên. Vì vậy, hàng ngàn năm qua, người Việt luôn lập bàn thờ gia tiên để tỏ lòng tôn kính cũng như biết ơn với tổ tiên, những người đã khai sinh ra dòng họ. Tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên vì thế dần trở thành một "Đạo Hiếu" mà mọi gia đình, dòng họ người Việt đều phải noi theo, vì đó, là một tập tục tốt của nét văn hóa riêng của Đông phương mà thôi.

THỜ CÚNG TRONG GIA ĐÌNH, DÒNG HỌ

Trên thực tế, thờ cúng tổ tiên không phải là điều bắt buộc, song đó lại là thứ “luật bất thành văn” trong đời sống tâm linh tồn tại qua bao thế hệ. Trong mỗi gia đình, bàn thờ tổ tiên được đặt ở vị trí trang trọng nhất, là nơi con cháu khấn vái trong những ngày tuần, ngày giỗ, ngày tết, hoặc khi gia đình có hỷ (như cưới hỏi, tân gia hay khai trương, tạ ơn.v.v...), việc lớn, việc nhỏ với mong muốn được tổ tiên phù hộ. Mọi việc xảy ra trong gia đình đều được con cháu báo cáo với tổ tiên.
Sự thể hiện rõ nét nhất của tinh thần coi trọng "Đạo Hiếu" có hai ý nghĩa lớn:                                                                                                                                    
- Đó là quan niệm chữ hiếu đối với thế hệ đi trước qua các nghi lễ thờ cúng, thể hiện mong muốn ông bà tổ tiên có cuộc sống tốt ở thế giới bên kia, đồng thời con cháu mong muốn vong linh của tổ tiên phù hộ con cháu nơi cuộc sống phàm trần.                                                                                          - Ý nghĩa thứ hai là muốn giáo dục con cháu, những người đang sống thấm nhuần chữ hiếu với cha mẹ, ông bà, tố tiên yêu thương nhau trong tình máu mũ.

Trong gia đình người Việt thường có một bàn thờ tổ tiên, ông bà (hay còn gọi ông Vải). Tuỳ theo từng nhà, cách trang trí và sắp đặt bàn thờ khác nhau. Biền, bàn thờ là nơi tưởng nhớ, là thế giới thu nhỏ của người đã khuất. Bộ lư và hai chân đèn tượng trưng cho mặt Trời, mặt Trăng, hương là tinh tú. Hai bát nhang để đối xứng, phía sau 2 cây đèn thường có hai bình hoa. Nhiều gia đình đặt xen giữa đèn và lư hương là hai cái đĩa để đặt hoa quả, gọi là mâm ngũ quả (tuỳ mỗi miền có các loại quả khác nhau, nhưng mỗi loại quả đều có ý nghĩa của nó), phía trước bát hương để hai bát nước trong, coi như nước thiêng. Hai cây mía đặt ở hai bên bàn thờ là để các cụ chống gậy về với con cháu, dẫn linh hồn tổ tiên từ trên trời về hạ giới...
Bàn thờ tổ tiên bao giờ cũng đặt tại nơi cao ráo, sạch sẽ và trang trọng nhất trong nhà (gian giữa đối với nhà một tầng, tầng trên cùng đối với nhà lầu). Trên bàn thờ thì bày biện vật thờ cúng như: bát nhang, chân đèn, bài vị hay hình ảnh người quá cố. Không thể thiếu trầm, hương, đèn, hoa quả, chén nước lạnh. Ngoài ra có thể có thêm mâm cỗ mặn. Sau khi tàn hai phần ba tuần nhang, thì có thể hạ lễ. Theo đạo Phật, con cháu nhớ tới ngày kỵ của người đã khuất mà cúng chay thì ông bà càng hưởng nhiều phước lộc, không bị đọa đày địa ngục, chóng được siêu thoát, ngược lại con cháu cậy có nhiều tiền của, giết nhiều súc vật cúng kèm với tiền vàng quần áo giả (đồ mã) thì ông bà càng đọa chìm trong địa ngục, mà con cháu không biết, cứ nghĩ là mình cúng ông bà mình nhiều quần áo, ô tô, tiền vàng là ông bà mình sung sướng lắm.
Theo quy định phẫm vật là trầm, hương, hoa, quả...Xưa kia, những nhà quyền quý có đủ thần chủ bốn đời để thờ, đó là cao, tằng, tổ, khảo. Thần chủ làm bằng gỗ táo, trên đó đề tên, họ, chức tước, ngày tháng sinh tử của tổ tiên. Nhà thường dân cũng có nhà dùng thần chủ, nhưng cũng có nhà dùng bộ ỷ ghi chép bằng tay để thờ. Vật dụng thờ tự được coi là những vật rất linh thiêng. Ngày nay, do nếp sống cũng như xã hội mới, những gia đình có bàn thờ cổ không còn nhiều. Bàn thờ nhiều khi chỉ gồm một bình hương nhỏ, khung ảnh thờ người quá cố và vài ba chén nước.
Với những gia đình có đạo, như đạo Phật, đạo Cao Đài, hay thậm chí là đạo Thiên Chúa thì trong nhà vẫn có gian thờ gia tiên cùng với gian thờ đấng tối cao của tôn giáo. Bàn thờ gia tiên được lập đầy đủ theo tập tục của mỗi tôn giáo. Trên áng cao nhất là thờ đấng tối cao của tôn giáo, phía dưới là ông bà, những người thân sinh trong dòng họ.
Đối với những người vừa mới mất thì không được thờ chung với tổ tiên mà được lập một bàn thờ riêng tại gian thờ; được bài trí theo điều kiện và lòng tôn kinh của gia chủ. Trong vòng 100 ngày (tính từ ngày an táng xong), người ta đều thắp hương cơm canh trước khi gia đình ăn cơm, mời người mới mất thụ hưởng. Sau 1 năm, bát nhang mới được rước lên bàn thờ tổ tiên, đặt ở hàng dưới.

CÚNG GIỖ MỖI NĂM MỘT LẦN

Trong tục thờ cúng tổ tiên, người Việt coi trọng việc cúng giỗ vào ngày mất (còn gọi là kỵ nhật) thường được tính theo âm lịch (hay còn gọi là ngày ta). Họ tin rằng đó là ngày con người đi vào cõi vĩnh hằng. Không chỉ ngày giỗ, việc cúng tổ tiên còn được thực hiện đều đặn vào các ngày mồng một (còn gọi là ngày sóc), ngày rằm (còn gọi là ngày vọng), và các dịp lễ Tết khác trong một năm như: Tết Nguyên Đán, Tết Hàn thực, Tết Trung thu, Tết Trùng cửu, Tết Trùng thập... Những khi trong nhà có việc quan trọng như dựng vợ gả chồng, sinh con, làm nhà, đi xa, thi cử... người Việt cũng dâng hương, làm lễ cúng tổ tiên để báo cáo và để cầu tổ tiên phù hộ, hay để tạ ơn khi công việc thành công. Tính chất việc thờ cúng tổ tiên của người Việt là từ niềm tin người sống cũng như người chết đều có sự liên hệ mật thiết và hỗ trợ nhau. Con cháu thì thăm hỏi, khấn cáo tiền nhân. Tổ tiên thì che chở, dẫn dắt hậu thế, nên việc cúng giỗ là thực hiện mối liên hệ giữa cõi dương và cõi âm.
Đây là một lễ vô cùng quan trọng, bởi nhớ đến ông bà tổ tiên là đã thể hiện lòng thành kính với vong linh người đã khuất, không phụ thuộc vào việc làm giỗ lớn hay nhỏ. Chỉ với chén nước, hoa quả, nhang đèn cũng giữ được đạo hiếu.
Trong việc thờ cúng tổ tiên thì ngày giỗ hay còn gọi là kỵ nhật rất quan trọng. Theo tục, con trai trưởng là người có trách nhiệm tổ chức, thường là ở nhà tổ, nơi đặt bàn thờ cúng tổ tiên. Đến ngày, con cháu trong dòng họ có trách nhiệm tề tựu về đây và cũng phải mang vật lễ cúng tới để giỗ. Trước ngày giỗ, trưởng nam làm lễ cáo với Thổ công để xin phép cho hương hồn người đã khuất được về chung hưởng bởi vì người ta cho rằng “đất có Thổ công, sông có Hà bá”, chỉ khi có phép của Thổ công thì hương hồn người đã khuất mới vào được trong nhà. Giỗ có thể làm lớn hay nhỏ tùy theo gia cảnh và nhiều khi cũng phụ thuộc vào quan hệ giữa người sống và người chết. Giỗ cha mẹ, ông bà thường làm lớn, giỗ anh em, chú bác cùng các vị cao tằng tổ khảo thường chỉ có cơm canh cúng đơn giản để thể hiện lòng thành kính.
Việc thắp hương trên bàn thờ bao giờ cũng phải thắp theo số lẻ: 1, 3, 5, 7, 9, 11,... mà tránh thắp số chẵn như 2, 4, 6, 8, 10,... Người ta quan niệm rằng, số lẻ là dương nên nó phù hợp hơn với tổ tiên (người dương thắp cho người âm). Loại nhang thẳng gồm 2 phần: chân hương màu hồng đỏ, phần nhang có hương thơm. Có một loại hương vòng bao gồm nhiều vòng hương, có buộc dây, được đặt trên que sắt trong bình hương. Khi thắp hương, người ta phải để hương sao cho thật thẳng, tránh để hương bị nghiêng, xiêu đổ khiến đốm lửa giữa các nén hương không đều nhau, làm hương bị tắt lửa, hương tàn xuống có thể gây cháy những đồ lễ vật trên bàn thờ hoặc gây hỏa hoạn.
Khi thắp hương, nếu thắp 3 nén thì sau khi cắm nén thứ nhất (gọi là nén tâm), thì cắm nén thứ 2 bên tay trái (tức bên phải từ trong nhà nhìn ra, rồi cắm tiếp nén thứ 3 bên tay phải.

THỜ CÚNG VÀO DỊP TẾT

Tết cũng là một trong những ngày lễ lớn của dân tộc, nó mang ý nghĩa thiêng liêng, nhắc mọi người nhớ về nguồn cội. Ngày tết, con cháu khấn mời tổ tiên ông bà về ăn tết với gia đình, tạo nên không khí thiêng liêng, đầm ấm. Suốt 3 ngày tết, còn cháu đều dâng lễ, thờ cúng tổ tiên rất chu đáo. Mâm cơm cúng ngày Tết được tổ chức nấu nướng và bày biện công phu. Cúng lễ xong xuôi, mọi người trong gia đình, dòng họ quay quần bên nhau thụ lộc của tổ tiên và chúc nhau một năm mới vạn sự tốt lành.
Phong tục thờ cúng tổ tiên của người Việt là nét văn hóa dân gian thể hiện lòng tôn kính, là lời tri ân với những người đã khuất, là chữ hiếu của người còn sống. Đã bao thế kỷ trôi qua, tập tục này vẫn tiếp tục được duy trì và phát huy. Người Việt coi việc thờ phụng tổ tiên là một trong những nguyên tắc đạo làm người. Đó là hình thức thể hiện sự hiếu thuận và lòng biết ơn của con cháu đối với công ơn sinh thành dưỡng dục của tiền nhân, nhớ đến cội nguồn.

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

NƯỚC LỚN CHIA NHAU QUYỀN LỢI, NƯỚC NHỎ CHỊU THIỆT THÒI

   Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời
Phân tích về quan hệ của ba nước Mỹ, Trung Cộng và Việt Cộng cho thấy trong khi quan hệ của Hà Nội với Hoa Kỳ ngày càng cải thiện, đặc biệt là trên khía cạnh niềm tin chiến lược, trong lúc đó quan hệ Việt-Trung vẫn đang căng thẳng, niềm tin giảm sút, chủ yếu do vấn đề tranh chấp Biển Đông. Tuy xu hướng là như vậy, nhưng thực tế diễn tiến các quan hệ đó không mang tính bình lặng, mà có sự thăng trầm theo thời gian, phụ thuộc vào nhiều yếu tố. Do sự cạnh tranh chiến lược ngày càng gia tăng giữa Mỹ và Trung Cộng nên nhìn chung ở đây có sự tương tác qua lại giữa quan hệ. Mỹ – Trung như hai cực trái dấu, Việt Nam nằm ở giữa.
Dù Việt Nam muốn giữ cân bằng giữa hai bên, nhưng rõ ràng việc dịch lại gần một bên sẽ ảnh hưởng không tốt tới quan hệ với bên còn lại. Vì vậy, muốn duy trì sự cân bằng giữa Mỹ và Trung Cộng là một trong những thách thức lớn nhất về chính sách đối ngoại mà Việt Nam phải giải quyết trong thời gian tới.
- Ba dấu ấn quan trọng nhất về chính sách đối ngoại của Việt Cộng thời Đổi Mới là gì và có gì khác biệt so với trước thời điểm đó?
Chính sách Đổi Mới của Việt Cộng không chỉ dẫn tới những chuyển biến về kinh tế – xã hội, mà cả những thay đổi về chính sách đối ngoại, nhất là khi Việt Nam cần tận dụng các nguồn lực bên ngoài như thị trường, nguồn vốn, công nghệ… để phát triển kinh tế trong nước, qua đó đặt ra vấn đề phải cải thiện quan hệ đối ngoại nhằm thu hút tốt hơn các nguồn lực này.

* Ba điểm quan trọng nhất trong các thay đổi này gồm có:
- Thứ nhất, chính sách đối ngoại Việt Nam hiện tại thực dụng và ít dựa vào ý thức hệ hơn so với trước Đổi Mới. Điều này thể hiện rõ nhất qua lập trường cứng rắn hơn của Việt Cộng trong vấn đề Biển Đông và trong quan hệ với Trung Cộng, quốc gia có chung ý thức hệ, cũng như việc Việt Nam xích lại gần hơn với Hoa Kỳ bất chấp khác biệt chính trị.
- Thứ hai, Việt Nam giờ đây coi trọng ngoại giao kinh tế, chứ không chỉ tập trung vào khía cạnh chính trị, chiến lược như trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Điều này thể hiện qua quá trình hội nhập kinh tế toàn cầu năng động của Việt Cộng 30 năm qua. Nó cũng phản ánh một quy luật là ưu tiên đối nội sẽ tác động tới chính sách đối ngoại, một điều chúng ta vẫn thấy rất phổ biến ở mọi nơi, kể cả trong chính sách đối ngoại của chính quyền Trump hiện nay.
- Thứ ba, ngoại giao Việt Nam ngày càng chuyển dịch mục tiêu trọng tâm từ bảo đảm môi trường hòa bình ổn định nhằm phục vụ mục đích phát triển kinh tế trong nước sang nâng cao vị thế, tạo ảnh hưởng quốc tế của Việt Nam trên trường quốc tế. Điều này thể hiện qua sự tham gia tích cực của VC trong các diễn đàn, tổ chức quốc tế, hay việc VC đang nỗ lực đóng góp vào các chương trình gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc. Điều này sẽ đóng góp vào việc định vị tư cách Việt Nam như một cường quốc hạng trung quan trọng của khu vực.

* Vấn đề chính trong chính sách đối ngoại hiện nay của VC, giải quyết tranh chấp Biển Đông, Hà Nội đã làm được gì và chưa làm hoặc không thể làm được gì? Lý do?
Giải quyết tranh chấp Biển Đông là một thách thức khác trong chính sách đối ngoại hiện nay của VC. Phải thừa nhận rằng đây là một vấn đề vô cùng khó khăn vì VC phải đối đầu với một TC mạnh hơn nhiều lần về mọi mặt, lại đang trong thế đi lên, đặc biệt lại có chiều hướng thách thức trật tự khu vực hiện tại và muốn diễn dịch luật pháp quốc tế theo hướng có lợi cho mình.
Cho đến lúc này thì chính sách của VC đối với vấn đề Biển Đông đang đi đúng hướng. Có thể có người chỉ trích chính sách của Việt Nam quá mềm mỏng với Trung Cộng, như trong vụ Cá Rồng Đỏ. Lần thứ hai chỉ trong vòng một năm, Việt Nam phải hủy bỏ một dự án dầu khí quan trọng ở Biển Đông do áp lực từ Trung Cộng.
Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PetroVietnam) yêu cầu hãng năng lượng của Tây Ban Nha, Repsol, ngưng một dự án ở khu vực ngoài khơi phía đông nam.
Điều này đồng nghĩa với việc Repsol và các đối tác có thể sẽ thiệt hại khoảng 200 triệu đô la đã đầu tư vào dự án.
Đây là tin không ai ngờ, bởi vì các công tác chuẩn bị cuối cùng cho việc khoan thương mại đã diễn ra.
Quyết định của Việt Nam dường như cho thấy sự phô trương sức mạnh của Hoa Kỳ tại Biển Đông trong thời gian gần đây đã không làm thay đổi các tính toán chiến lược của Việt Nam.
Hơn nữa, VC có thể làm được gì, khi phải đối đầu với một Trung Cộng vừa mạnh vừa hung hăng như thế? Xung đột vũ trang sẽ là một lựa chọn không khả thi.
Việt Nam đang cố gắng kiên trì, lúc cương lúc nhu tùy tình thế. Có những trường hợp Việt Nam mềm mỏng như trong vụ Cá Rồng Đỏ, nhưng có lúc cương quyết, cứng rắn, như trong vụ HD981.
Mục tiêu của Việt Nam là vừa bảo vệ lợi ích trên Biển Đông, vừa giữ được hòa bình, ổn định để phát triển, nên có lúc phải lùi một bước để tiến hai bước. Trong những bước tiến đó thời gian qua cũng là điểm nhấn quan trọng về vấn đề Việt Nam không ngừng tăng cường năng lực quân sự và chấp hành pháp luật đường biển, và gia tăng quan hệ quốc phòng, chiến lược với các cường quốc chủ chốt là với đối thủ cạnh tranh của Trung Cộng như Mỹ, Nhật, Ấn Độ.
Những kiểu đu dây hay đi hàng hai hoặc kéo co như của VC hiện tại được cho là đánh giá cao, nhưng thử hỏi kéo dài được bao lâu, so với quyền lợi mà các siêu cường đã tính toán, chia phần trên những nước nhược tiểu. Vả lại, VNCS và TC lại cùng ý thức hệ, lại là "anh em" môi hở răng lạnh, chuyện trong nhà thằng em không nghe lời, thằng anh dạy cho bài học là yên.
- Nhìn lại TC chiếm Hoàng Sa năm 1974, Mỹ bỏ rơi VNCH.
- Năm 1979 đàn anh TC dạy cho đàn em VC một bài học nhớ đời.
- Năm 1988, đàn em tuyệt đối không chống cự, giao đảo Gạc ma cho đàn anh
- Tháng 2 năm 1995, Trung Quốc điều bảy tàu đến đá Vành Khăn, bắt giữ và trục xuất các ngư dân Philippines tại đây. Sau đó nước này cho xây dựng trên những cột thép, đĩa vệ tinh và cắm cờ Trung Quốc. Mỹ cũng ngó lơ luôn...
- Malaysia, Brunei và Philippines đang bị áp lực từ phía Trung Quốc trong việc phải chấp nhận "khai thác chung" trong các khu vực mà theo Công ước Luật Biển của Liên hiệp quốc (UNCLOS) là hoàn toàn thuộc quyền của các nước đó.
Cho đến nay, toàn bộ các quốc gia Đông Nam Á đều chống lại áp lực này.
Việt Nam đã chọn phát triển các mỏ khí một mình, và kết quả là đã bị Trung Quốc đe dọa về quân sự.
Nay, với việc lần thứ hai Hà Nội phải xuống thang, người ta đang đặt câu hỏi về khả năng khai thác ngoài khơi của Việt Nam.
Giờ đây người ta sẽ đồn đoán về số phận của dự án khí Cá Voi Xanh của Exxon Mobil ở ngoài khơi miền Trung Việt Nam.
Tuy nhiên, dự án này nằm gần bờ hơn và do đó có thể sẽ không khiến cho Trung Quốc tức giận.

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2018

TẠI SAO CÁC CƯỜNG QUỐC LẠI TIẾT LỘ BÍ MẬT TRONG THỜI ĐIỂM NẦY?


Image result for hồ tập chương nguyễn ái quốc 


Mỹ tiết lộ vấn đề Việt Nam chưa chắc vì do họ muốn tiết lộ mà vì do cơ cấu xã hội dân sự mạnh, những cá nhân làm việc trong guồng máy chính quyền rò rỉ tin tức trước, chẳng hạn như ông Daniel Ellsberg (sinh 1931), từng là nhân viên của Research and Development (viết tắt là RAND) chuyên phân tích tình báo của quân đội Hoa Kỳ, sau khi biết được thỏa thuận ngầm giữa Henry Kissinger và Chu Ân Lai bán đứng VNCH và Đài Loan, ông thấy lương tâm bứt rứt, ông rò rỉ tin tức này cho báo chí của Mỹ, để rồi cuối cùng chính phủ Mỹ không còn dấu diếm được nữa nên 40 năm sau phải công nhận tất cả những tin tức rò rỉ này là đúng sự thật.! Hoặc mấy năm gần đây, Edward Snowden (sinh 1983) làm cho NSA rò rỉ tin tức chính quyền Liên Bang Hoa Kỳ theo dõi tin tức cá nhân một cách rất là chi tiết và còn nghe lén những cuộc điện đàm của các nguyên thủ quốc gia cho dù quốc gia đó là đồng minh như Đức hoặc Pháp. Khía cạnh nào đó người ta kết án Edward Snowden là "phản quốc" nhưng ở một khía cạnh khác Edward Snowden đóng vai người "thổi còi" (whistle blower) để ngăn chận những lạm dụng quyền lực.
Nhưng khi nhà cầm quyền Trung Cộng chủ động tiết lộ những bí mật thì phải có một chủ đích. Bắc Kinh làm ngơ vụ con cháu của ông Hồ Tập Chương in sách tiết lộ thân thế Hồ Tập Chương chính là Hồ Chí Minh thì tiết lộ này chưa có quan trọng lắm. Nhưng khi Bắc Kinh cho thành lập Nhà Triển Lãm Hồ Chí Minh, nơi đó tiết lộ đóng vai Hồ Chí Minh không phải chỉ là một người, mà là nhiều người, do Trung Cộng dàn dựng thì là một chuyện khác. Thí dụ, họ cho triển lãm một điệp viên sau khi đóng vai Hồ Chí Minh, trở về Trung Quốc, chụp ảnh lưu niệm với gia đình, ký tên để xác nhận mình từng là Chủ Tịch Nhà Nước Cộng Hòa Dân Chủ Việt Nam, rồi sau đó nhất quyết không muốn trở về Việt Nam nữa, thì ai nấy đều phải sửng sờ. Điệp viên đóng vai Hồ Chí Minh sau này, vì quá dâm đảng và kiêu căng nên phải bị quả báo, và xác của ông đã bị ướp để trong lăng, một hình tượng Việt gian, bắt dân tộc VN phải tôn sùng, ngay cả khi đã chết.
Trung Cộng tiết lộ bí mật điệp viên Hồ Chí Minh là để dằn mặt những người đang nắm quyền ở trong ĐCS/VN. Họ muốn nhắn gởi rằng ĐCS/VN nầy là do chính họ thành lập và nuôi dưỡng cho nó lớn lên, không có họ thì ĐCS/VN không có ngày hôm nay. Họ muốn nhắn gởi Hồ Chí Minh là người của họ, đã làm theo ý họ, họ muốn nhào nặn ra sao thì tùy họ, hậu vận như thế nào là do ý họ, thì những ai muốn vinh thân phì gia hãy liệu mà chọn. Họ muốn nhắn gởi một tín hiệu đó là ngay từ đầu Hồ Chí Minh đến Việt Nam là có sứ mạng biến Việt Nam thành một tỉnh của Trung Cộng thì người Việt Nam có vùng vẫy đến đâu rốt cuộc rồi cùng sẽ ở trong lòng bàn tay của họ mà thôi. Đó là lý do tại sao có Hội Nghị Thành Đô 1990. Đó là lý do tại sao có những Hiệp Ước về Hải Phận năm 2000 và những năm sau đó mà những hiệp ước này đều bất lợi cho Việt Nam. Đó cũng chính là nguyên do họ đã nuốt trửng Hoàng Sa năm 1974 và một phần của Trường Sa năm 1988 và trong tương lai họ tìm bằng mọi cách nuốt trọn Trường Sa.
Người thắng canh bạc lớn là Trung Cộng và Mỹ, nhất là nhóm siêu quyền lực ở đàng trong hậu trường chính trị trong đó có nhiều người gốc Do Thái. Người thua ván cờ này chính là cả dân tộc Việt Nam.
Nhiều người hy vọng Mỹ sẽ tái phối trí lực lượng ở Biển Đông và Trung Cộng sẽ sụp đổ. Chính sách của Mỹ đối với Trung Cộng được gọi là "containment policy" tức là bao vây. Bao vây không có nghĩa là làm cho sụp đổ. Bao vây thì giống y như cắt tỉa một cây cho gọn gàng chớ không phải là triệt tiêu cây đó. Mỹ coi Trung Cộng là đối tác chiến lược để cùng nương tựa nhau mà tiến chớ không phải là kẻ thù để mà triệt hạ tới cùng. Chính Mỹ đã giúp cho Trung Cộng mạnh lên như ngày hôm nay. Nhưng khi thấy "cái cây" Trung Cộng lớn mạnh quá thì họ "cắt tỉa" không để cho các nhánh cây mọc lởm chởm gây bất tiện cho Mỹ.
Năm 2012, Trung Cộng đem quân vào Đảo Khăn Vành ở Trường Sa đánh Hải Quân của Phi, Phi kêu cầu Mỹ, Ngoại Trưởng Hilary Clinton nói với Phi hãy rút quân khỏi nơi đây đi, Mỹ sẽ giải quyết. Tin lời Ngoại Trưởng Hilary Clinton, Phi rút quân khỏi Đảo Khăn Vành. Sau khi Trung Cộng đem quân vào đóng ở Đảo Khăn Vành, Phi hỏi Mỹ thì được bà Hilary Clinton trả lời: "Biển Đông lớn đủ để cho Trung Quốc có phần." Trung Cộng chiếm luôn Đảo Khăn Vành cho đến ngày hôm nay và Phi phải ngậm bộ hòn ấm ức Mỹ vô cùng. Qua biến cố này làm chúng ta nhớ lại biến cố Hoàng Sa tháng Giêng năm 1974, chính Mỹ đã ngấm ngầm để Trung Quốc tấn chiếm Hoàng Sa và làm ngơ không giúp Hải Quân VNCH đánh trả vì Mỹ muốn đem Hoàng Sa làm quà tặng cho Trung Cộng để mở màn một kỷ nguyên mới của sự đối tác Trung Cộng & Hoa Kỳ.
Mỹ và Trung Cộng đã thỏa thuận ngầm cách đây hơn 40 năm thì bây giờ sự thỏa thuận đó vẫn tiếp diễn, Mỹ đồng ý cho Trung Quốc "có phần" ở Biển Đông, đừng có ảo tưởng Mỹ sẽ đối đầu tiêu diệt Trung Cộng. Trung Cộng tiết lộ những bí mật để cho Việt Nam và cả thế giới hiểu rằng bề mặt Mỹ và Trung Cộng có thể đóng vai căng thẳng đấu đá lẫn nhau, nhưng thực chất bên trong đã có những sự thỏa thuận chia để trị thế giới, đừng có manh nha vọng động. Mỹ đang là đối tác của Trung Cộng, và đó cũng là nguyên do tại sao Trung Cộng cho Mỹ vay nợ nhiều nhất, hàng bao nhiêu ngàn tỷ dollars. Người Việt cần đánh giá tình hình cho chính xác kẻo không dân tộc Việt Nam đã thua đậm năm 1975 thì sẽ còn thua dài dài trong tương lai.
Lần hội kiến giữa Trung Cộng và Bắc Hàn vừa qua, rồi tiếp nối giữa Bắc và Nam Hàn tháng 4-2018, chuyển tiếp Mỹ và Bắc Hàn tháng 5-2018, nếu có thì số phận Việt Nam sẽ đáng quan ngại, lưỡi bò sẽ liếm sạch biển Đông. Bên cạnh đó là Đài Loan và Nam Hàn cũng đau đầu, bức tóc vì bị Mỹ và Trung Cộng tháu cáy, với những thỏa thuận ngầm, có lợi cho cả anh ba Tàu Cộng và Tên Sen Đầm thế giới. Chờ xem...

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2018

CHÚC TẾT MẬU TUẤT 2018 (16 - 2 - 2018)

ThiepTet

NĂM MẬU TUẤT 2018

Kính Loan
Cầu chúc mọi Người,
Thân tâm An bình,
Gia đình Hạnh phúc


HƯƠNG QUÊ

CHÚC XUÂN
Xuân về trên đất tạm NƯƠNG
Tình người thắm thiết, yêu THƯƠNG mặn NỒNG
Ngắt cành hoa đỏ ươm HỒNG
Tặng cho tất cả với LÒNG thiết THÂN,
Mọi nhà hưởng được tiết XUÂN !
Sum vầy, an lạc, tinh THẦN thảnh THƠI.
Mong sao đất Mẹ xa XÔI
Quê hương dân chủ hết THÔI bạo quyền   

ĐÓN XUÂN
ĐÓN nàng Xuân, hé nhụy MAI VÀNG
MỪNG khắp nơi thơm ngát ngọc LAN
NĂM MẬU TUẤT khoe màu CÚC đoá
MỚI đầu năm TRÚC khẽ ngân VANG
HẠNH duyên đến vẫn CẦU may mắn
PHÚC tránh họa mong DỪA bớt THAN
MỌI sự lành cho đời ĐỦ sáng
NHÀ giao hoà mãi được XOÀI SANG

HƯƠNG QUÊ

Khai bút đầu Năm mới
Khoẻ manh với Tình người
Hùng dũng bồi Trí tuệ
Đức độ kiếp Nhân sinh!
                           ≉
Khai Bút chúc Xuân đến mọi NHÀ
Tân niên Hạnh phúc được bình AN
Tình Người lòng vẫn yêu thương mãi
Khoẻ Mạnh yên vui trọn kiếp NẦY.
Đức Độ truyền đời cho mãn kiếp
Nhân Sinh toả sáng khắp từng NHÀ..
Tri Hành hợp nhất cần soi sáng
Hùng Dũng uy nghiêm cùng thế NHÂN.
                           ¥
Sinh ra làm kiếp con NGƯỜI
Giàu sang nghèo đói, khóc CƯỜI do Đâu?
Cuộc đời là chốn bể DÂU
Những gì trông thấy làm ĐAU đớn lòng.
                           §
Thế sự xoay vần mãi đổi THAY
Lòng người kiên định sống cho NGAY
Với đời ngẫn mặt mà không xấu !
Ăn ở dưới trên phải thuận NGAY
Hiếu đạo làm con luôn phải nhớ
Mồ hoang mã ḷạnh chạnh hồn THAY.
Ông bà tiên tổ luôn còn đó !
Con cháu nhớ đời làm việc HAY.

Thứ Bảy, 20 tháng 1, 2018

KHẢ NĂNG THỰC TẾ & HÀNH ĐỘNG THỰC DỤNG


Thực tế là trạng thái của những điều thực sự đang hiện hữu, chứ không phải là có thể xuất hiện hay tưởng tượng. Thực tế bao gồm tất cả những gì đã có được, dù nó có thể quan sát hay có thể hiểu hay không; Hiểu theo nghĩa rộng hơn bao gồm tất cả mọi thứ đã, đang và sẽ tồn tại.
Các nhà triết học, toán học, và các nhà tư tưởng cổ đại và hiện đại khác, như AristotlePlatoFrege
Wittgenstein, và Russell, đã phân biệt giữa tư tưởng tương ứng với thực tế, khái niệm trừu tượng (suy nghĩ của những điều tưởng tượng nhưng không thực sự), và cả những gì thậm chí không thể nghĩ tới một cách hợp lý. Ngược lại sự tồn tại thường bị giới hạn ở những gì của vật chất hoặc có một liên kết trực tiếp đến nó theo cách mà những suy nghĩ đã nảy sinh trong não bộ.
Thực tế thường trái với những gì là tưởng tượng, ảo tưởng, trong tâm trí, những giấc mơ, những gì là sai, những thứ hư cấu, hoặc những thứ trừu tượng. Đồng thời, những gì là trừu tượng đóng một vai trò cả trong cuộc sống hàng ngày và trong nghiên cứu học thuật. Ví dụ, quan hệ nhân quả, đạo đức, cuộc sống và phân phối công bằng là những khái niệm trừu tượng mà có thể rất khó xác định, nhưng các khái niệm trên cũng không phải là ảo tưởng thuần túy. Cả sự tồn tại vật lý và thực tế của khái niệm trừu tượng còn đang có tranh cãi: một cực đoan này coi chúng chỉ là lời nói, một cực đoan khác xem chúng như là những chân lý cao hơn so với các khái niệm trừu tượng. Bất đồng này là cơ sở của các vấn đề triết học về các giá trị phổ quát.
Sự thật liên quan đến những gì là thực, trong khi gian dối nói đến những gì không phải thực. Hư cấu được coi là không phải thực tế.
Chủ nghĩa thực dụng (gốc từ tiếng Hy Lạp cổ npaγμα hay là πραγματος "việc làm, hành động" tiếng Anh:pragmatism), còn gọi là chủ nghĩa hành động, là một thuật ngữ để chỉ lối hành xử dựa trên tình hình thực tế được biết đến, do đó hành động thiết thực được đặt trên lý lẽ có tính lý thuyết. Trong chủ nghĩa thực dụng, chân lý của một lý thuyết được đánh giá bởi thành công thực tế của nó, cho nên hành động thực dụng không gắn liền với nguyên tắc bất biến.
Trong triết học, đó là một trường phái được Charles Sanders Peirce và William James lập ra từ cuối thế kỷ 19, được John Dewey, George Herbert Mead, George Santayana, tiếp tục triển khai trong thế kỷ 20. Những ý tưởng của Dewey và Mead cũng tạo cơ sở cho trường phái Xã hội học Chicago. Trường phái này đã có tầm ảnh hưởng sâu rộng vào đời sống, xã hội Mỹ và trở thành học thuyết triết học đặc trưng của Mỹ thời kỳ này. Theo chủ nghĩa thực dụng, những hậu quả thiết thực và ảnh hưởng của một hành động sống hay một sự kiện tự nhiên xác định tầm quan trọng của một tư tưởng. Theo đó kiến ​​thức của con người đối với con người thực dụng có thể sai lầm (fallibilism). Do đó chân lý của một tuyên bố hoặc ý kiến ​​(lòng tin) được xác định do kết quả mong đợi hoặc có thể có của một hành động. Việc thực hành của con người được hiểu như một nền tảng cũng như triết học lý thuyết (đặc biệt trong nhận thức luận và bản thể học), vì nó được giả định rằng, cả kiến ​​thức lý thuyết xuất phát từ việc xử lý thực tế các sự việc và vẫn còn phụ thuộc vào điều này. Trong tư tưởng căn bản triết học tồn tại giữa các vị trí của từng cá nhân thực dụng những khác biệt đáng kể, những điểm tương đồng là cùng dùng những phương pháp thực dụng hơn là những lý thuyết thống nhất. Triết gia William James cho là, muốn biết một ý tưởng đúng hay sai thì phải dựa trên kết quả thực nghiệm chứ không phải chỉ dựa trên luận lý viễn vông.
Cùng với chủ nghĩa thực chứng (positivism), chủ 
nghĩa cấu trúc (structuralismchủ nghĩa duy khoa học (scientism)...trong khuynh hướng khoa học hay duy lý hiện đại, chủ nghĩa thực dụng chủ trương con đường thứ 3 trong triết học, loại bỏ chủ nghĩa duy vật, và vượt qua chủ nghĩa duy tâm, bác bỏ cả những vấn đề cơ bản của triết học vốn được đặt ra suốt nhiều thế kỷ qua, gắn các vấn đề của triết học với các vấn đề cụ thể của khoa học, nhất là khoa học thực nghiệm.
Khả năng và lối sống "Thực tế" ở Mỹ, khác với Hành động và lối sống "Thực dụng" ở Việt Nam

Người bản xứ cùng làm việc chung nói với tôi rằng:
- Người Việt Nam các anh lúc nào cũng bảo người Mỹ sống thực dụng. Nhưng chúng tôi không sống thực dụng mà sống thực tế. Tôi có vợ là người VN, cũng đã sống vài năm ở đó, nên thấy người Việt Nam các anh mới sống thực dụng.
Hơi nóng mặt, lại thăc mắc tôi hỏi lại:
- Vậy anh nghĩ thế nào là thực tế, thế nào là thực dụng?
Anh ta bảo:
- Sống "thực tế" là hiểu rõ thực trạng cuộc sống, không mơ mộng hão huyền hay tìm cách trốn tránh thực tại...Sống thực tế là hiểu rõ năng lực và giá trị thực của bản thân để có thể phát huy tốt nhất khả năng của mình.
- Còn sống "thực dụng" là bất chấp thực tế, bất chấp năng lực thực sự của mình ra sao mà chỉ chăm chăm giành được cái lợi nhỏ trước mắt, ngoài ra mặc kệ hậu quả sau này nghiêm trọng thế nào.
Sau ngày thống nhất đất nước, Việt Nam đã phải trải qua mười mấy năm đen tối
Ngày nay, ở Việt Nam với nền kinh tế thị trường ngày càng phát triển, đồng tiền đã chi phối cuộc sống ngày càng rộng hơn khiến những giá trị tinh thần và truyền thống đạo đức từ bao đời nay đang dần lung lay và chao đảo. Những quan niệm sống không lành mạnh đang dần trở nên quen thuộc và tràn lan trong xã hội, len lỏi trong mọi tầng lớp. Một trong số đó là lối sống thực dụng, đề cao vật chất, coi nhẹ tình người.
Đã từng sống ở Mỹ một thời gian dài, tôi biết anh bạn nói đúng.
- Ở Mỹ, học sinh học vừa sức, không nhồi nhét, không quan tâm đến thành tích và cũng không có khái niệm trường chuyên lớp chọn. Bằng cấp đối với họ chỉ là một tờ giấy chứng nhận rằng họ đã đạt yêu cầu về mặt kiến thức lẫn chuyên môn ở một trình độ nhất định, không có gì ghê gớm cả. Cái họ quan tâm là trên thực tế, năng lực và kiến thức của anh có tương xứng với bằng cấp và vị trí của anh trong xã hội hay không.
- Ở Việt Nam thì bằng cấp và thành tích là thước đo quyết định địa vị cũng như thu nhập. Cha mẹ ép con cái học bán sống bán chết để vào trường chuyên lớp chọn rồi vào đại học.. Học xong đại học thì phải cố bơi cho được cái thạc sĩ. Tất cả không phải vì kiến thức mà chỉ vì chỗ đứng trong xã hội. Kết quả là học được gì không quan trọng, có xử dụng được hay không cũng chẳng quan trọng, thậm chí bằng giả cũng chả sao.. Cái quan trọng nhất là kiếm sao cho được nhiều tiền.
- Ở Mỹ, khi một công trình được thực hiện, người ta phải tính toán sao cho sự ô nhiễm nếu có ảnh hưởng phải ở mức thấp nhất, môi trường ít bị tổn hại nhất, ₫ể cuộc sống con người và động thực vật không bị hủy hoại, vì họ hiểu được một vấn đề thực tế rằng tài nguyên thiên nhiên là những di sản vô giá bắt buộc phải bảo tồn cho thế hệ sau.
- Còn ở Việt Nam, miễn là kiếm được ít tiền bỏ túi, người ta sẵn sàng xả độc ra biển, hút cát dưới sông ₫ể bán, phá rừng xây thuỷ điện, thậm chí sang bằng cả một khu bảo tồn hoang dã độc đáo để xây khu nghỉ mát "resort", gắn cáp treo bất chấp hậu quả về sau.
- Ở Mỹ, người dân quan tâm đến bầu cử, đến chính trị vì họ biết họ có quyền công dân cũng như mọi quyết định chính trị của họ đều ảnh hưởng trực tiếp đến giá trị cuộc sống của gia đình họ.
- Ở Việt Nam, người dân chỉ lo kiếm tiền vun đắp cho bản thân, gia ₫ình được ngày nào hay ngày nấy. Họ thờ ơ dửng dưng với thời cuộc, vô cảm với ₫ồng loại, chẳng quan tâm ₫ến hiện tình ₫ất nước, nghĩ rằng ₫ó là việc của chính phủ, ₫ể dễ cai trị dân, chế ₫ộ sẽ làm "ngu dân" bằng một hệ thống "giáo dục" bất ổn thêm vào ₫ó ru ngủ người dân qua những lễ hội vui chơi quanh năm suốt tháng, từ chính quyền ₫ến các tôn giáo quôc doanh.v.v...Bên cạnh những bất công của xã hội, tạo nên những lối làm ăn bất chính, miễn sao kiếm được nhiều tiền, độc hại cở nào bất chấp, bệnh hoạn, sống chết chẳng quan tâm, "lòng tham tồn tại, lương tri đánh mất", miễn sao điều đó không xảy ra với họ là được. Guồng máy nhà nước XHCN tham nhũng tràn lan, nợ công tăng vọt, doanh nghiệp quốc doanh thất thoát nghìn tỷ…đối với họ đều không phải là vấn đề đáng bận tâm. Cái mà cấp lãnh đạo quan tâm là dự án và công trình, vì nó sẽ là nguồn lợi lớn không cần vốn.
- Ở Mỹ người dân thể hiện lòng yêu nước bằng cách gắn lợi ích cá nhân với lợi ích cộng đồng và sự cường thịnh của quốc gia. Họ không làm những điều có lợi cho bản thân khi đi ngược với lợi ích cộng đồng.
- Ở Việt Nam, người ta thể hiện lòng yêu nước bằng cách ngồi tự hào khoe khoang bề dày lịch sử dân tộc với những chiến công của tổ tiên, hoặc lên cơn mê sảng vì một giải bóng đá khu vực, hoặc lên mạng không tiếc lời thoá mạ một thằng Tây nào đó dám cả gan nói xấu VN. Còn lại họ thản nhiên dùng đủ mánh khoé xấu xa để giết đồng bào mình và trục lợi từ việc nhỏ đến lớn, như rải đinh ra đường, việc bơm hoá chất độc hại vào thực phẩm.v.v...Tàu Cộng "mượn" tay người Việt giết dân Việt.
- Ở Mỹ, người dân cân bằng cuộc sống bằng niềm tin tôn giáo. Họ đến nhà thờ để tìm sự yên bình trong tâm trí và sinh hoạt cộng đồng giúp đỡ những người cùng đức tin.
- Ở Việt Nam, người ta đi lễ chùa, đền, miếu cầu tiền bạc, cầu trúng số, cầu thi đậu, cầu chức quyền…như thể thánh thần sẽ vì những thứ hương hoa xôi thịt rẻ tiền mà thoả mãn lòng tham không đáy của đám người trần mắt thịt.
- Ở Mỹ, những dịp cưới hỏi hay ma chay, giỗ chạp là những sự kiện riêng tư. Họ tổ chức đơn giản, trang trọng và chỉ mời những người thực sự có ý nghĩa với họ.
- Ở Việt Nam, ma chay hiếu hỉ cưới xin là những dịp tốt để làm rùm beng tốn kém vừa để chứng tỏ với thiên hạ vừa để kiếm tiền mừng.
- Ở Mỹ, người ta dạy trẻ con cách tự lập, cách ứng xử giao tiếp, cách bảo vệ bản thân không bị xâm phạm, cách thoát hiểm…những kỹ năng thực tế con người cần để tồn tại và phát triển trong xã hội.
- Ở Việt Nam, người ta nhồi nhét vào đầu bọn trẻ một mớ kiển thức hổn độn [hận thù kẻ đối lập, chính trị cực đoan định hướng XHCN, Giáo dục luôn tự hào viễn vông "đỉnh cao trỉ tuệ"] nhưng vô dụng vì đích đến là những bằng cấp, không phù hợp với khả năng.
- Ở Mỹ, người ta đánh giá trí thông minh và năng lực của con người qua sự sáng tạo, phát minh và đóng góp cho xã hội. Anh là ai không quan trọng, miễn sao anh có đóng góp cho xã hội thì anh sẽ được sự công nhận và tưởng thưởng xứng đáng..
- Ở Việt Nam, năng lực của con người được đánh giá qua, gốc gác, sự khôn lỏi ma lanh và khả năng dùng thủ đoạn để thăng tiến. Đóng góp cống hiến là chuyện hết sức xa vời.
Nói tóm lại, lối sống "thực tế" và lối sống "thực dụng" không hề giống nhau mặc dù chúng dễ tạo ra nhầm lẫn. Đã rất nhiều người lẫn lộn giữa hai khái niệm thực dụng và thực tế. Nhưng "thực tế" là nhấn mạnh vào ý nghĩa thiết thực trong hành động của cá nhân, dùng lý trí để hành động một cách thật tỉnh táo và hiệu quả. Mặt khác, "thực dụng" lại mang ý nghĩa ám chỉ vào những hành động chỉ nhằm vào những lợi ích vật chất trước mắt cho bản thân và không thèm quan tâm tới bất cứ điều gì khác nữa. Những con người thực dụng thường làm mọi việc với dụng ý chắc chắn, phải đem lại một hiệu quả về mặt vật chất mà họ nhìn thấy được, thật tính toán để đạt đến mục đích cuối cùng của mình, dù cho phải chà đạp lên mọi nguyên tắc sống, bất chấp hậu quả sau này. Trong cách nghĩ của những con người sống thực dụng, đồng tiền hay vật chất nói chung luôn đóng vai trò chủ chốt và quyết định mọi hành động, kèm theo là sự ích kỷ cá nhân vô cùng nhỏ mọn, phớt lờ, vô tâm với tất cả những gì không đem lại lợi ích cho mình; Ngay cả trong vấn đề tình yêu cũng vậy.
- Lối sống "thực tế" mang đến những sự phồn vinh vững mạnh và lâu dài vì nó được xây dựng trên nền tảng vững chắc của những giá trị thực. Nhưng quan trọng hơn cả, trong ý thức mỗi người cần luôn định hướng rõ thử thách mà cuộc sống đặt ra cho mỗi chúng ta chính là việc xây dựng cho bản thân sự cân bằng, vững vàng để vượt qua những cám dỗ từ vật chất của cải, hướng đến những giá trị tinh thần thực sự.
- Ngược lại lối sống "thực dụng" triệt tiêu và đảo lộn những giá trị thực tiễn, tạo ra cái lợi nhỏ trước mắt để lại những tác hại khôn lường. Chọn lối sống thực dụng, chúng ta sẽ phải trả một cái giá rất đắt cho lựa chọn thiếu sáng suốt này.