Thứ Năm, 17 tháng 5, 2018

TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU

 
 
Ðây là một cuốn sách thứ ba của tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, cuốn “Tâm tư Tổng Thống Thiệu.” Hai cuốn trước đó là “Hồ sơ mật Dinh Ðộc Lập” và “Khi đồng minh tháo chạy.” Tất cả những tác phẩm của ông đều rất đồ sộ với phần tổng hợp những chứng liệu đã được giải mật của Hoa Kỳ và bộ sưu tập của riêng ông.
Từng là Tổng Trưởng Kế Hoạch và Cố Vấn của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, cho nên những điều mà tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng viết ra trong tác phẩm của ông phải là những điều cần đọc và nên đọc. Ðiểm cần nhấn mạnh ở đây rằng lần này, có phần tâm tư của Tổng Thống Thiệu, một cựu lãnh đạo VNCH mà cho đến lúc qua đời, không có cuốn hồi ký nào hay để lại những bút tích về một giai đoạn chiến tranh nghiêm trọng liên hệ đến sự mất còn của miền Nam Việt Nam.

Tất cả sự nghiệp của ông đều trông chờ vào kho dữ kiện bí mật trong chiến tranh Việt Nam của văn khố quốc gia Hoa Kỳ được giải mật nhiều năm trước đây và công trình đọc, chọn lựa, sưu tầm, phân tích và tổng hợp của tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng. Vì thế ít nhiều cũng không thể tránh được cách nhìn chủ quan. Ông đã từng nhấn mạnh đến khía cạnh đặc biệt về con người ông Thiệu mà trong tác phẩm tác giả mô tả là một người rất khép kín và tác giả đã cho rằng vì tình cờ của lịch sử, có may mắn làm việc gần Tổng Thống Thiệu trong gần 3 năm và sau này còn gặp ông rất nhiều lần tại London và Boston nên được biết một phần nào con người ông.
Cái được biết mà tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng cho tới nay mới đưa ra để mọi người cùng biết, đó là câu tuyên bố với phóng viên của báo “Now,” theo đó, tờ báo này cho rằng Tổng Thống Thiệu đã tuyên bố : “I have nothing to do with them” (dịch ra: Tôi không còn mắc mớ gì với họ nữa) vào lúc phong trào thuyền nhân lên cao nhất. Nhưng theo tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, khi trả lời câu hỏi của nhà báo Anh, thực ra Tổng Thống Thiệu chỉ muốn nói: “Hiện nay tôi chẳng còn chính quyền, chẳng còn phương tiện và làm được gì đối với vấn đề thuyền nhân” (Theo tiến sĩ Hưng, đáng lẽ ông Thiệu phải nói: “I have nothing to do for them” và ông Hưng cho biết, Tổng Thống Thiệu nói rằng phóng viên của tờ báo Anh đã phịa ra, ông nói [for] mà “nó” phịa ra [with] nên sai hẳn nghĩa).
Tôi tin rằng tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng ở gần ông Thiệu nên có thể ông đã nói đúng lời ông Thiệu kể lại. Thế nhưng, mặt khác chúng ta cũng nên hiểu rằng, tại London, dù một tờ báo lớn như tờ “Now,” tôi không biết người ký giả có thu thanh để làm bằng chứng không, và liệu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu có viết thư chính thức yêu cầu tờ báo này đính chính không? Lúc đó, dù đang nằm tù ở trong nước, nhưng tôi cũng hiểu được rằng một người như Tổng Thống Thiệu sẽ được báo chí quốc tế săn đón lắm, ông có nhiều cơ hội để nói lại cho đúng khi trả lời phỏng vấn các tờ báo khác. Vả lại, tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng vào lúc đó cũng không thiếu gì cơ hội có thể nói với báo chí để giúp “clear up” theo yêu cầu của Tổng Thống Thiệu, nhưng không hiểu sao mà để tới nay ông mới viết ra trong khi nhân chứng đã qua đời. Ngay trong lúc sinh thời của Tổng Thống Thiệu, tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng nói ra được điều này thì quý hóa biết mấy.
Tuy nhiên, nếu mọi người đều chấp nhận rằng Tổng Thống Thiệu nói: “Hiện nay tôi chẳng còn chính quyền, chẳng còn phương tiện và làm được gì cho vấn đề thuyền nhân” thì cũng phải trả lời một câu hỏi khác, bởi vì riêng vấn đề thuyền nhân thì ở đây biết bao nhiêu cá nhân, bao nhiêu tổ chức, nhưng họ có chính quyền nào đâu, sao họ vẫn có cách làm một điều gì đó cho thuyền nhân, dù lớn, dù nhỏ. Lịch sử giúp đỡ thuyền nhân ở đây thì nhiều lắm, không sao mà kể cho hết, và đặc biệt có những người chỉ đóng góp tiếng nói của họ. Ông Thiệu, dù là cựu lãnh đạo, là cựu tổng tư lệnh quân đội của một miền đất chống trả mãnh liệt với Cộng quân, cho nên dù ông phải bỏ đi giữa lúc mệnh nước nghiêng ngả vì những áp lực, một tiếng nói của ông, một hành động nhỏ nhặt của ông đối với thuyền nhân sẽ nhân rộng những ảnh hưởng và tôi tin rằng niềm tin của thuyền nhân cũng như của anh em chúng tôi trong cảnh tù đầy trong các trại tù ở Việt Nam sẽ mạnh mẽ hơn. Nhưng rất tiếc là Tổng Thống Thiệu đã không hành động như thế.
Còn việc ai ra lệnh bỏ cao nguyên và Quân Ðoàn II–một thảm kịch kinh hoàng mà những ai ở trong đoàn di tản từ Pleiku về Nha Trang đều rõ–dẫn đến ngày 30 tháng 4, 1975 thì quả thật cho đến nay chúng tôi mới được nghe nói là Tổng Thống Thiệu ra hai lệnh: Rút Pleiku để hy vọng đánh bọc tái chiếm Ban Mê Thuột vì “đứng về phương diện quân sự Ban Mê Thuột quan trọng hơn Pleiku nhiều.” Ông Thiệu còn bảo nếu rút được hai sư đoàn khỏi Quân Ðoàn II mà thấy khó khăn quá không lấy lại Ban Mê Thuột được thì đem 2 đơn vị này ra yểm trợ cho tướng Ngô Quang Trưởng (Quân Ðoàn I).
Nhưng ngay cả tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng cũng thừa nhận là chưa nghe ai nói đến lệnh thứ hai ngoài Tổng Thống Thiệu. Vẫn theo tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, ông Thiệu đã ra lệnh cho bộ Tổng Tham Mưu theo dõi và giám sát. Ðáng lẽ tướng Cao Văn Viên phải gọi cho tướng Phạm Văn Phú để bàn bạc chương trình rút, thế mà “không hiểu vì sao tối hôm ấy tướng Phạm Văn Phú đã rút chạy.” Tác giả “Tâm tư Tổng Thống Thiệu” cho biết ông có hỏi Tổng Thống Thiệu rằng tại sao tổng thống không tuyên bố hay giải thích gì về điều này, thì Tổng Thống Thiệu nói: “Tôi nói ra thì người ta bảo mình chạy tội, tôi hy vọng một ngày nào đó một trong những quý vị họp với tôi ngày hôm đó có đủ can đảm đứng lên nói hết sự thật.”
Tại sao Tổng Thống Thiệu lại sợ dư luận bảo ông chạy tội? Ông từng lãnh đạo một đất nước, từng được cử tri trao cho quyền lực để điều hành cho nên có việc ông làm được, có việc ông không làm được, có việc ông gặp những khó khăn, áp lực từ mọi phía. Một tổng thống như ông cần phải nói ra cho cử tri rõ, cho quốc hội, quân đội và chính phủ rõ, bất kể ông bị cáo buộc như thế nào. Sự thực được công khai hóa là phương thức tốt nhất giúp mọi người gượng lại được để tiếp tục chiến đấu trong bối cảnh còn nước còn tát. Tôi nghĩ là Tổng Thống Thiệu không hiểu rằng vào giai đoạn sau cuộc họp quyết định tại Cam Ranh, biết bao nhiêu người lính, bao nhiêu công chức, bao nhiêu người dân… chỉ trông chờ vào tiếng nói của ông, nhưng Tổng Thống Thiệu đã im lặng suốt cho đến ngày 21 tháng 4, 1975 ông mới đổ dồn vào việc công kích người Mỹ đã trói tay ông và quay lưng với đồng minh VNCH trong bài diễn văn từ chức với lời cam kết ở lại chiến đấu cùng quân đội. Và rồi ngày 25 tháng 4, ông âm thầm cùng Thủ Tướng Khiêm rời khỏi nước. Lúc này thì đã quá muộn và không ai có phép thần thông nào để lật ngược tình thế nữa.
Vì thế, bản thân tôi và tôi cũng tin rằng nhiều người khác đã không ngạc nhiên khi nghe thấy tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng tiết lộ lý do khiến ông Thiệu không viết hồi ký. Ông bảo: “Mỹ đã phản bội mình rồi, bây giờ đừng có vạch áo cho người xem lưng , đừng có bêu xấu nhau nữa cho người ta cười thêm cho.” Cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là nhân vật lịch sử, ông không thể nói như thế được. Liên hệ giữa ông và người Mỹ không phải là liên lạc cá nhân. Những người dân miền Nam Việt Nam, những người đã từng bỏ lá phiếu vào thùng để bầu ông lên ngôi vị lãnh đạo họ, phải biết áp lực của người Mỹ với ông như thế nào, họ bỏ Việt Nam Cộng Hòa như thế nào, họ phản bội như thế nào bởi vì từ đó họ có thể rút ra một bài học. Không ai có quyền cười ông cả và ngay như nếu phải trả một cái giá nào đó của sự cười chê, ông cũng phải có can đảm đứng ra nhận lãnh.
Những người Việt Nam tị nạn cộng sản ở Mỹ, ở Úc, ở Canada thực tình cũng đã quên ông và cũng ít người còn nghĩ tới sự cần thiết phải có hình ảnh của ông trong đời sống của họ, cho đến những năm gần đây đã có những người có ý muốn phục hồi điều mà họ gọi là danh dự cho ông. Nghĩ cho cùng, ông không phải là nhà lãnh đạo vô tích sự. Trong giai đoạn cầm quyền, ông đã thực hiện được nhiều dự án có giá trị trong đó phải kể đến luật “Người cày có ruộng.” Nhưng điều đó không có nghĩa là ông đã bảo toàn được danh dự của một người lính, điều đó không có nghĩa là vào lúc vận nước đang nổi trôi ông dám nhận trách nhiệm và chết cho tổ quốc của mình, nếu cần.
Cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã qua đời rồi. Ông cũng cần được yên nghỉ ở một thế giới không còn hận thù. Nhưng trong chốn dương gian, cuộc chiến về ông vẫn còn trên sách vở, trên báo chí cho nên bất cứ khi nào còn người, còn những tác giả làm công việc nói thay cho ông, chừng đó vẫn còn những cuộc tranh luận, vẫn còn thắc mắc như người ta vẫn thường thắc mắc mỗi lần có những tài liệu mật về cuộc chiến Việt Nam được giải mật.
Như tên gọi, cuốn “Tâm tư Tổng Thống Thiệu” chuyên chở đầy những tâm tư của một cố tổng thống VNCH, nhưng không phải là do đích thân ông Thiệu nói ra mà do một người làm việc thân cận với ông, tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng nói thay. Nhưng điều đáng tiếc là trong đó, Tổng Thống Thiệu đề cập đến 2 vị tướng liên hệ nhiều nhất đến lệnh bỏ Pleiku hay bỏ cao nguyên trung phần Việt Nam thì cả hai vị–đại tướng Cao Văn Viên và thiếu tướng Phạm Văn Phú–đã ra người thiên cổ, trong đó tướng Phú đã chọn cái chết trong danh dự vào ngày 30 tháng 4, 1975: Tuẫn tiết vì không chịu để lọt vào tay địch quân. (V.A.)
https://www.youtube.com/watch?time_continue=641&v=z4V2_f_Ke8s 

TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - PHẦN 1

 TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - PHẦN 2
TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - PHẦN 3
TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - PHẦN 4
 TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - PHẦN 5
 TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - PHẦN 6

TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - PHẦN 7

TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - PHẦN 8

TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - PHẦN 9

TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - PHẦN 10

TÂM TƯ TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - PHẦN 11

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

TRUMP CHƠI TRÒ TUNG HỎA MÙ

      Hình ảnh có liên quan
Mỹ sẽ không buông tha cho Trung cộng trong vấn đề gian lận thương mại, bằng mọi giá Trung cộng phải chấp nhận yêu cầu của Mỹ bởi trước khi tuyên chiến, Trump đã tự tin sẽ "chắc thắng" nếu Trung cộng lao vào cuộc chiến thương mại với Mỹ.

Sau những miếng đánh thăm dò, Trump không khó nhận ra Tập Cận Bình đã bị rơi vào "nguy khốn", nếu Tập vì thỏa mãn với số đông là những tư tưởng manh động, phổi bò, luôn hùng hổ, hàm hồ sẽ đánh trả tới cùng trước yêu sách thương mại của Mỹ thì vô tình Tập đã bị rơi vào bẫy của Trump là đưa nền kinh tế Trung cộng đi đến sụp đổ cấp kỳ. Nhưng nếu Tập xuống nước ngay với Trump, đáp ứng mọi yêu cầu của Mỹ thì Tập đã vô tình phản bội lại đồng chí, đi ngược lại tư tưởng của đám đông "phổi bò, sỉ diện hảo, quân tử Tàu", đều này sẽ rất nguy hiểm vì nó sẽ tạo cơ hội cho những lực lượng vốn dĩ từ trước đến nay không "tâm phục, khẩu phục" Tập Cận Bình.
Trước những điều bất lợi của Tập Cận Bình, Trump lại giở trò "chơi xỏ" thường thấy như đã từng chơi xỏ với Putin. Một phái bộ hùng hậu được Trump phái sang Bắc Kinh với chỉ duy nhất là trao bản tối hậu thư cho Bắc Kinh về những yêu cầu trong lĩnh vực thương mại Mỹ – Trung. Trước những yêu cầu của Mỹ, phía Trung cộng choáng váng, hoảng loạn không trả lời được ngay mà xin dừng "hội ý giữa chừng" để báo cáo, xin ý kiến chỉ đạo trực tiếp từ Tập Cận Bình với lý do "vượt tầm, vượt khả năng". Sau khi nghe bộ hạ báo cáo nhanh, Tập đã chuyển lời "xin ân hạn" đến phái bộ Mỹ, phái bộ Mỹ thông báo cho Trump và được Trump chấp thuận.
Những tưởng Trump sẽ kín miệng để giữ thể diện cho Tập Cận Bình, ai dè Trump được nước la làng Chúng tôi sẽ làm điều gì đó, bằng cách này hay cách khác, liên quan đến những gì đang diễn ra ở Trung cộng. Tôi đặc biệt tôn trọng Chủ tịch Tập, vì thế mà chúng tôi đã "chơi đẹp". Tuy nhiên chúng tôi cần mang lại sự công bằng trong thương mại giữa Mỹ và Trung cộng. Chúng tôi sẽ làm vậy. Một sự sỉ nhục không nhỏ mà Trump đã tặng cho Tập Cận Bình đồng thời đẩy Tập Cận Bình rơi vào "bước đường cùng, đi mắc núi, về mắc sông". Trước cách "chơi đẹp" của Trump buộc Tập Cận Bình phải đứng trước hai sự lựa chọn, một là phải lên kế hoạch cụ thể để đáp ứng bản yêu cầu của Mỹ đúng nội dung và đúng thời điểm, điều này sẽ vấp phải sự bất mãn, phản đối của số đông đồng chí và dân chúng của Tập bởi lực lượng này luôn hô hào "chủ chiến bất chủ hòa", đảng cộng sản TC sẽ chia rẽ, Tập Cận Bình sẽ bị cho là kẻ mang tư tưởng "tự diễn biến" như Gorbachyov thời Liên Xô, bởi họ vin vào lời bộc bạch của lão Trump là "Tập là bạn tốt của tôi, Tôi đặc biệt tôn trọng Chủ tịch Tập, vì thế mà chúng tôi đã FAIR PLAY" (chơi đẹp, chơi công bằng). Còn nếu Tập quyết lấy lòng đồng chí mà chấp nhận thách đấu với Mỹ thì ngay sau khi hết thời gian "ân hạn", hàng loạt đòn tấn công thương mại sẽ được Trump giáng vào Trung cộng y hệt như Trump đã đùng đùng tống cổ 60 nhà ngoại giao và đóng cửa sứ quán Nga do vụ đầu độc Skropal và sau đó phát lệnh tấn công Syria khi xảy ra thảm họa xử dụng vũ khí hóa học ở Douma với chỉ trích Putin thậm tệ, ví Putin là súc vật vì đã bảo kê cho súc vật Assad dù trước đó Trump luôn khoe có quan hệ tốt với Putin và hết lời ca ngợi Putin như đã từng ca ngợi Tập Cận Bình.
Lối ngoại giao, thường bị cho là "không giống ai" của Trump quả là kỳ diệu, nó minh chứng cho việc đã hết thời của giới chính trị nguyên tắc đạo mạo bởi vì với những kẻ lật lọng, lưu manh thì đạo mạo, mô phạm thường bị kẻ gian lợi dụng và bị kẻ gian chiến thắng bởi hai chữ "sỉ diện hảo" luôn ngự trị, chi phối họ, sự xấu hổ một cách nguyên tắc đã tạo lợi thế cho bọn lưu manh, đầu trộm đuôi cướp chiến thắng mà dân tộc Việt Nam đã nếm trải đó là Hai Bà Trưng đã thất bại trước kế hèn của Mã Viện là cho binh lính ở truồng xung trận và gần đây nhất là triết lý giáo dục "Nhân bản, Dân tộc, Khai phóng" của chính thể VNCH với hàng triệu cán chính ăn học bài bản đã phải thua bởi những đòn đánh lén, những trò lật lọng của cộng sản xuất thân từ chẻ củi, rửa chén trên tàu buôn, từ thiến heo, trộm chó, chăn bò, chăn trâu với trình độ lớp ba trường làng.
Trump là công dân Mỹ nhưng đã rất am hiểu câu "đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy", rồi đây cộng sản, độc tài sẽ từng em rơi rụng trước những đòn "chơi xỏ lá" của Trump, Trung – Nga sẽ tan rã bởi kịch bản "diễn biến hòa bình" thời Reagan sẽ tái hiện sau khi được Trump nâng cấp, cải tạo và vận dụng nhuần nhuyễn ở hiện tại. Ngoài miệng Trump vẫn gọi Tập, Putin là "bạn tốt" nhưng trong lòng luôn tính chuyện "hốt xác" như cộng sản Trung cộng hành xử với cộng sản Việt Nam.

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2018

KHI VỊ LUẬT SƯ GÂY RẮC RỐI LỚN CHO THÂN CHỦ


          luật sư Michael Cohen, luật sư riêng của TT Donald Trump
 
Luật sư, cũng thường được gọi là trạng sư hay thầy cãi trong ngôn ngữ bình dân, là chuyên viên cố vấn pháp lý để người dân đến nhờ cậy và trả tiền thuê mướn để tranh cãi giúp cho họ có thể được trắng án hoặc thoát khỏi những khó khăn hoặc rắc rối trước pháp luật. Vì thế nên những luật sư giỏi cũng thường được ví như là những vị cứu tinh, dùng tài hùng biện và lý luận sắc bén của mình cùng với những bằng chứng đầy thuyết phục để cứu giúp cho thân chủ của họ được “tai qua nạn khỏi”.
 
Trong những trường hợp tệ hại nhất, người ta cũng chỉ có chê bai là người luật sư đó không có đủ tài, hoặc là tội trạng của thân chủ quá nặng với những tang chứng không thể nào chối cãi được. Thỉnh thoảng cũng có những trường hợp luật sư bê bối, làm việc cẩu thả, hoặc ăn gian tiền thưởng giành cho thân chủ của mình. Nhưng có lẽ hiếm khi nào xảy ra tình trạng luật sư lại gây nên khốn đốn và có thể rắc rối hiểm nguy nghiêm trọng cho thân chủ của mình, nhất là khi người thân chủ quan trọng đó lại là người đứng đầu của đệ nhất siêu cường trên thế giới hiện nay.
Đó chính là điều đang xảy ra cho luật sư Michael Cohen, luật sư riêng của TT Donald Trump từ nhiều năm trước khi ông đắc cử tổng thống, gần đây đã dính vào nhiều vụ tai tiếng gây xôn xao và được giới truyền thông tường thuật khá chi tiết với liên tiếp những diễn biến đầy bất lợi cho thân chủ của mình.
Trong một bài phân tích mới nhất trên diễn đàn The Hill.com, nhà báo Alexander Bolton thuật lại chuyện nhiều cựu biện lý liên bang đều cho rằng việc các cảnh sát điều tra liên bang (FBI) đã bất ngờ đột nhập vào nhà riêng và văn phòng làm việc cũng như phòng ngủ ở khách sạn của luật sư Michael Cohen là một dấu hiệu báo động đỏ đối với TT Trump. Nó cho thấy là dường như Công Tố Viên Đặc Biệt Robert Mueller đã thu thập được nhiều bằng cớ nghiêm trọng đáng kể về những hành động phạm pháp của ông Cohen, luật sư riêng của ông Trump từ nhiều năm qua.
 
Các chuyên gia công tố này cho rằng vụ đột nhập của cơ quan cảnh sát liên bang mang tầm vóc đáng kể bởi vì đây là một trường hợp gây chú ý to lớn và mức độ truy tìm các dữ kiện mà trát toà cho phép khá rộng rãi để các điều tra viên có thể tiến hành. Trát toà cho phép cuộc đột nhập và lục soát gần như toàn quyền này cho thấy là các công tố viên đã nghi ngờ rằng ông Cohen có lưu giữ một kho những dữ kiện có thể chứng minh các hoạt động phi pháp mà chắc là ông ta sẽ không tự nguyện cung cấp cho nhà chức trách biết. Do vậy, các điều tra viên mới quyết định tung ra một cuộc lục soát bất ngờ để có thể tịch thu được những bằng chứng trước khi nghi can có thể tìm cách phi tang hay che giấu.
 
Thí dụ điển hình là trường hợp của ông Paul Manafort, cựu chủ tịch của ban vận động tranh cử cho ông Trump, hồi tháng 7 năm ngoái cũng bị các nhân viên FBI bất ngờ đột nhập vào lúc rạng sáng để tịch thu một lô những máy móc và tài liệu tại nhà riêng. Để rồi chỉ vài tháng sau đó, ông Manafort và hai viên chức khác trong uỷ ban vận động tranh cử của ông Trump cũng bị truy tố nhiều tội danh.
 
Ông Trump và những người ủng hộ ông nói rằng những tội danh này của ông Manafort, nếu có, thì cũng đã xảy ra từ lâu và trước ngày ông Manafort gia nhập vào cuộc vận động tranh cử, và do đó chẳng có dính líu gì đến chuyện gọi là có toa rập hay không với phía chính quyền Nga trong việc xen lấn vào cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, là mục đích mà cuộc điều tra của ông Robert Mueller muốn tìm hiểu. Tuy vậy, một khi ông Manafort có phạm tội thì ông vẫn có thể bị truy tố ra toà để lãnh án tù khá nặng.
 
Điều này có lẽ là cái vũ khí mà các công tố viên đem ra hù doạ để chiêu dụ những nghi can này chịu đồng ý hợp tác với phía công tố và cung khai những tin tức bí mật nào khác có lợi cho phía các điều tra viên. Đến nay cũng đã có nhiều viên chức bị ông Mueller truy tố đã đồng ý hợp tác và cung khai tất cả những bí mật nào đó để được hưởng những tội danh nhẹ hơn, và chỉ khi nào cuộc điều tra này kết thúc thì người ta mới hiểu rõ hết ngọn nguồn của những lời cung khai này.   
 
Tuy nhiên, các chuyên gia từng là công tố viên liên bang cũng nhấn mạnh thêm rằng cuộc đột nhập và lục soát tư gia và văn phòng của luật sư Cohen vừa rồi cũng chưa hẳn là sẽ khiến cho TT Trump phải liên luỵ trong một số các hành vi phạm pháp nào đó. Nhưng nó có thể là một đòn ra tay của phía công tố muốn biến ông Cohen, từ trước đến nay là một luật sư riêng và rất thân cận với ông Trump cũng như quen thuộc với cung cách hoạt động của Tổ Chức Trump, có thể quay ngược lại thành một nhân chứng quan trọng kết tội TT Trump.
Ông Cohen bị tình nghi là đã phạm các tội danh gian lận trong các giao dịch về ngân hàng, cũng như vi phạm luật ủng hộ tài chánh về bầu cử liên quan đến chuyện ông đã chi ra số tiền $130,000 để trả cho cô đào phim khiêu dâm Stormy Daniels chỉ 2 tuần lễ trước ngày bầu cử tháng 11 năm 2016 để yêu cầu cô giữ kín chuyện đã có quan hệ tình dục với ông Trump.
 
Cô Daniels đã khai rằng việc ông Trump đã ăn nằm với cô trong một vụ “ăn bánh, trả tiền” xảy ra vào năm 2006. Còn ông Cohen thì đã lập ra một công ty ma để chuyển số tiền này cho cô ta, do đó mới dẫn đến những lời cáo buộc là đã có sự vi phạm vào điều luật vận động bầu cử khi giấu kín chuyện này, để không phải thông báo số tiền ủng hộ này theo đúng quy định.
 
Ngoài ra, ông Cohen cũng dính líu rất nhiều đến các hoạt động làm ăn trước đây của ông Trump tại nước Nga, cũng như đã từng yêu cầu chính quyền Nga trợ giúp đặc biệt trong việc xin các giấy phép xây cất cho một toà cao ốc của ông Trump tại thủ đô Mạc Tư Khoa.
 
Cũng trên diễn đàn The Hill, một chuyên gia pháp lý khác là ông Jonathan Turley, giáo sư về luật công pháp tại Đại học George Washington, cho rằng hình ảnh các nhân viên cơ quan FBI lục soát vào nhà riêng của ông Michael Cohen, rồi sau đó mang theo rất nhiều những máy điện toán và hàng lô các tài liệu khác để mang về điều tra thêm là một dấu hiệu báo trước viễn ảnh khá đen tối cho ông luật sư riêng của TT Trump. Nhiều người sẽ không lấy gì làm ngạc nhiên nếu như ông Cohen sẽ bị truy tố về nhiều tội phạm hình sự trong những ngày tháng tới. Tuy vậy, cái nguy hiểm lớn nhất cho ông Trump qua sự kiện này không phải là khi ông Cohen trở thành một bị cáo mà là một con mồi nhử đáng ngại hơn.
 
Muốn hiểu rõ điều này, người ta chỉ cần nhìn lại những lý do để biện minh cho các trát toà cho phép các nhân viên an ninh bất ngờ mở các cuộc lục soát tại nhà riêng các nghi can để tịch thu nhiều bằng chứng quan trọng. Cách nay gần một năm, Thứ Trưởng Tư Pháp Rod Rosentein coi như đã đồng ý mở rộng tầm hoạt động của Điều Tra Viên Đặc Biệt Robert Mueller trong cuộc điều tra của ông để từ đó có thể đột nhập bất ngờ tư gia của ông Paul Manafort là cựu trưởng ban vận động tranh cử của ông Trump. Những tội danh ông Manafort sau đó bị cáo buộc xảy ra từ rất lâu và có vẻ như chẳng liên can gì đến mục tiêu của cuộc điều tra đặc biệt về sự xen lấn của Nga và liệu có sự toa rập hay không với bộ tham mưu của ông Trump, trong đó có những giao dịch làm ăn của ông Manafort tại Ukraine từ nhiều năm trước đó.
 
Lần này sự việc cũng gần như tương tự khi ông Mueller cũng đến gặp ông Rosentein để đưa ra những bằng chứng cho thấy là ông Cohen có thể đã có gian lận và phạm nhiều tội danh khác cũng đã xảy ra tại Nga và Ukraine. Tuy nhiên, ông Rosentein lại chuyển hồ sơ này sang văn phòng Biện Lý Liên Bang tại New York, và lần này những tội danh ông Cohen bị cáo buộc xem chừng như rất gần gũi với ông Trump và cuộc vận động tranh cử hơn là những tội danh cáo buộc ông Manafort trước đây. Vì thế nên việc ông Cohen bị lục soát tại nhà riêng có lẽ còn mang tầm vóc nghiêm trọng hơn cuộc lục soát nhà riêng của ông Manafort hồi năm ngoái.
 
CÁI BẪY ĐỂ BẮT THÚ DỮ?
Ngoài ra, việc chuyển hồ sơ này sang cho văn phòng Biện Lý Liên Bang ở New York mang một tầm vóc đối nghịch và hiểm độc hơn nhiều. Thời điểm cũng như cung cách ra tay của các điều tra viên FBI cho thấy nó chẳng khác gì một cái bẫy bắt thú dữ mà con mồi chính là TT Trump chứ không phải là luật sư Cohen. Từ xưa, những nhà nông đã biết cách dựng những cái bẫy này, bằng cách đào các hố sâu và cắm đầy chông nhọn dưới đáy, và sau đó sắp đặt một số que nhỏ bên trên để che đậy mặt hố. Để dụ thú dữ dễ rơi vào bẫy đã giăng ra, người ta thường bỏ trên mặt hố một miếng thịt tươi để làm mồi thu hút khiến con thú dễ nhảy vào sập bẫy.
 
Khách quan mà nói, cho đến nay cuộc điều tra đặc biệt của ông Mueller chưa đưa ra được những bằng chứng nào để có thể cáo buộc ông Trump hoặc bộ tham mưu của ông đã có những hành động gọi là toa rập với phía chính quyền Nga của lãnh tụ độc tài Putin trong việc xen lấn vào vụ bầu cử TT Mỹ vào năm 2016. Theo các thuật ngữ chuyên môn về pháp lý, TT Trump chỉ là một “subject”, tức là một người được xem xét đến, chứ chưa hề là một “target”, tức là mục tiêu, đối tượng nhắm đến trong cuộc điều tra này sau cả năm trời điều tra và nhiều nhân chứng khác đã đồng ý hợp tác để cung khai nhiều bí mật riêng tư. Nếu như TT Trump cứ giữ vững tư thế này, có thể ông sẽ không bị hề hấn gì khi cuộc điều tra cuối cùng cũng phải kết thúc. Nhưng điều quan trọng là TT Trump có biết phải giữ bình tĩnh hay không để duy trì cái vị thế đó.
 
Nhưng ông luật sư Cohen có thể trở thành con mồi ngon nhất để dụ cho thú dữ rơi vào cái bẫy sập. Trước khi cuộc lục soát nhà riêng và văn phòng của ông Cohen, TT Trump đã tuân theo những lời khuyên của các luật sư cố vấn ông tại Toà Bạch Ốc, và đang sửa soạn điều đình cho một cuộc phỏng vấn lấy cung cần thiết của ông Mueller để từ đó có thể buộc cuộc điều tra này phải sớm kết thúc mà chưa đưa ra được những bằng chứng cụ thể và rõ ràng kiểu “smoking gun”. Thế nhưng, ngay sau khi bản tin về cuộc lục soát này xảy ra, TT Trump gần như đã nổi cơn giận dữ để chỉ trích tứ tung về chuyện này.
 
Vì thế nên người ta mới thấy TT Trump xuất hiện trên truyền hình để đả kích các ông Robert Mueller, Rod Rosentein (Thứ trưởng Tư Pháp), Jeff Sessions (Tổng trưởng Tư Pháp), James Comey (cựu Tổng Giám đốc FBI) và nhiều người khác. Cùng lúc đó, ông Trump cũng bắn tiếng, qua lời của bà phát ngôn viên Sarah Sanders Huckabee của Bạch Cung rằng ông tổng thống có toàn quyền cách chức ông Mueller, có thể là để khích động khối cử tri ủng hộ cuồng nhiệt hoặc là quả bóng thăm dò phản ứng của nhiều người.
 
Tuy nhiên, các chuyên gia kỳ cựu trong ngành pháp lý, cũng như nhiều vị dân biểu và nghị sĩ liên bang phe Cộng Hoà, đều nhìn nhận rằng việc ông Trump nếu dám quyết định cách chức ông Mueller thì điều này có thể nhanh chóng trở thành yếu tố quan trọng để sớm kết thúc nhiệm kỳ cầm quyền của TT Trump.   
Trở về với thí dụ của cái bẫy sập dụ thú dữ, điều quan trọng của những nhà nông giăng bẫy là làm sao tìm cách bắt thú dữ mà không bị nó tấn công hoặc sát hại. Khi chuyển hồ sơ này sang cho các nhân viên công tố khác trong chính quyền là văn phòng Biện Lý Liên Bang ở New York thụ lý, coi như hai ông Robert Mueller và Rod Rosentein có thể tránh né được những lời chỉ trích của nhiều người cho rằng hai ông đang cố tình kéo dài cuộc điều tra. Cùng lúc đó, họ cũng đã kéo thêm được sự tiếp sức của Biện Lý Liên Bang Geoffrey Berman, vốn là người được TT Trump lựa chọn và bổ nhiệm, vào cuộc điều tra này như là một vị công tố độc lập, và cũng thuyết phục được một thẩm phán độc lập ký lệnh trên trát toà cho phép mở cuộc lục soát nhà ông Cohen.
 
[Nên nhớ là không phải các nhân viên cảnh sát hay FBI có thể khơi khơi đến nhà riêng của người dân để có thể lục soát mọi thứ. Trước đó, họ cần phải xin chữ ký của một thẩm phán chịu ký trát toà cho phép chuyện này, sau khi đã trưng ra những bằng chứng đầy thuyết phục với vị quan toà này. Trong trường hợp người bị lục soát là một luật sư đại diện cho một thân chủ nào đó, những bằng chứng này càng phải rõ ràng chi tiết hơn nữa cho thấy có thể là vị luật sư đó đang giấu những điều phi pháp, nhưng đồng thời cũng không vi phạm vào đặc quyền của luật sư được bảo vệ những điều riêng tư bí mật của thân chủ.]
 
Luật sư đại diện cho ông Cohen là Stephen Ryan nói rằng cuộc lục soát của nhân viên FBI là “không cần thiết và không thích hợp”. Còn TT Trump thì lên án rằng vụ lục soát này là một “điều sỉ nhục” (disgrace) và nằm trong chiến dịch “săn bắt phù thuỷ” nhằm gây khó cho ông. Đội ngũ luật sư đại diện cho ông Trump đã nộp đơn lên một thẩm phán liên bang tại Manhattan để nói rằng những tài liệu thu thập được trong cuộc lục soát này phải được giữ kín (tức là không cho các điều tra viên được tìm tòi) vì đó là đặc quyền cho luật sư được giữ kín các bí mật của thân chủ. Tuy nhiên, các cựu công tố viên liên bang kỳ cựu nói rằng Văn phòng Biện Lý Liên Bang ở New York chắc chắn không thể nào không biết điều này, và họ chắc phải có những bằng chứng nghiêm trọng nào đó, cũng như đã duyệt lại những thủ tục pháp lý đúng quy trình, trước khi xin trát toà để làm một cuộc đột nhập bất ngờ như vậy để lục soát và thu thập các hồ sơ bị nghi là đang dấu trong nhà riêng hay văn phòng của ông Cohen.
 
THỦ TỤC LỤC SOÁT TƯ GIA & VĂN PHÒNG LUẬT SƯ
Nhà báo Alexander Bolton, trong một bài phân tích trên diễn đàn The Hill, nói rằng việc lục soát các văn phòng luật sư để thu thập tài liệu, nói chung, thường rất hiếm khi xảy ra và phải theo những quy định đòi hỏi chặt chẽ được đề ra trong tập hướng dẫn của Bộ Tư Pháp giành cho các công tố viên liên bang. Không những vậy, các thẩm phán cứu xét các bằng chứng này cũng đòi hỏi các công tố viên phải đưa ra những bằng chứng hết sức nghiêm trọng để biện minh cho một cuộc lục xét bất ngờ như vậy trước khi chịu đồng ý ký trát toà.
Tập hướng dẫn của Bộ Tư Pháp quy định rằng các công tố viên liên bang khi truy tìm các bằng chứng từ một luật sư đang biện hộ cho một thân chủ nào đó “cần phải áp dụng phương cách nào ít soi mói lục tung nhất” (less intrusive approach) chứ không phải tự tiện lục tung tất cả mọi thứ bất kể là nó có liên can đến cuộc điều tra hay không. Ngoài ra, việc yêu cầu xin trát toà để lục soát tư gia hay văn phòng của một luật sư cũng cần phải được sự “chấp thuận rõ ràng” (express approval) từ chính vị Công Tố Viên Liên Bang hoặc là một phụ tá tổng trưởng tại Bộ Tư Pháp.
 
Trong trường hợp này, vị Công Tố Viên Liên Bang tại New York là ông Geoffrey Berman, một người mới vừa được bổ nhiệm bởi TT Trump. Nhưng cá nhân ông Berman đã vội rút lui khỏi vụ này để tránh mang tai tiếng là thiên vị vì ông cũng đã từng ủng hộ tiền bạc cho chiến dịch vận động tranh cử của ông Trump trước đây, (cũng gần tương tự như trường hợp của ông Tổng Trưởng Tư Pháp Jeff Sessions đã tự rút lui trong việc bổ nhiệm vị Công Tố Viên Đặc Biệt vì ông cũng bị mang tiếng là có dính líu đến chuyện tiếp xúc với đại sứ Nga nên không muốn mang tiếng là sẽ thiên vị trong vụ này).
 
Vì thế nên các công tố viên bèn thỉnh cầu lên cấp trên là một phụ tá tổng trưởng ở Bộ Tư Pháp để chuẩn thuận đơn xin thẩm phán ký trát toà. Và nhân vật đó không ai khác hơn chính là ông Rod Rosentein, Thứ Trưởng Tư Pháp, cũng là người lựa chọn ông Robert Mueller vào chức vụ Công Tố Viên Đặc Biệt về vụ điều tra việc Nga xen lấn vào cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016. Điều trái khoáy là ông Rosentein là người được chính TT Trump lựa chọn và bổ nhiệm, do đó khó thể nói ông ta thuộc thành phần khuynh tả theo phe Dân Chủ, có thành kiến với ông Trump nên luôn âm mưu tìm cách phá đám v.v. như những người ủng hộ cuồng nhiệt cho TT Trump thường đưa ra để nguỵ biện.
 
Các công tố viên liên bang đều nhìn nhận rằng các viên chức cao cấp ở Bộ Tư Pháp như ông Rosentein, chắc chắn sẽ không đồng ý với việc tiếp tục tiến hành cuộc điều tra này, qua việc lục soát nhà ông luật sư Cohen, nếu như họ không có những bằng chứng rất cụ thể, trong bối cảnh chính trị sôi nổi hiện nay với những cáo giác được tung ra tứ tung từ phía TT Trump và những người bênh vực ông.
 
Từ đây về sau, những bằng chứng thu lượm được từ văn phòng của Biện Lý Liên Bang Geoffrey Berman ở New York cũng sẽ được chia sẻ với văn phòng của ông Mueller, bởi vì nói cho cùng, cả hai người này đều là nhân viên công tố, đại diện của chính quyền để điều tra xem có các hành động phạm pháp hay không, và việc chia sẻ những thông tin là điều tất nhiên dễ hiểu. Những tội danh nếu bị phát giác sẽ được văn phòng Biện Lý ở New York truy tố ra toà.
 
Hơn nữa, ngay cả trong trường hợp TT Trump quyết định cách chức ông Mueller, cuộc điều tra đặc biệt cũng không thể kết thúc trừ khi TT Trump ra lệnh cho văn phòng Biện Lý New York phải chấm dứt cuộc điều tra này. Điều này đương nhiên sẽ khiến hầu hết các chuyên gia pháp lý và các nhà lập pháp đều phải công nhận là bằng chứng cản trở công lý của TT Trump và họ sẽ không ngần ngại tính đến thủ tục truy tố để bãi nhiệm tổng thống (impeachment), với những luận cứ mạnh mẽ và vững vàng hơn bất cứ lúc nào. Một lần nữa, người ta nhớ đến bài học của cái bẫy sập bắt thú dữ, vì khi con thú sập bẫy và càng vùng vẫy mạnh hơn để mong vượt thoát thì sẽ càng bị nguy khốn và tự hại mình hơn khi những chông gai nằm sẵn càng siết mạnh hoặc đâm sâu hơn.
 
ĐẶC QUYỀN CỦA LUẬT SƯ GIỮ BÍ MẬT CỦA THÂN CHỦ
Rất nhiều những luật sư trong đội ngũ bênh vực cho TT Trump hiện nay đang phải chật vật đối phó với những hiểm nguy và thiệt hại gây ra từ nhân vật Michael Cohen này. Giở đây, ông luật sư riêng lâu năm của ông Trump có thể trở thành nhân vật gây nguy hại nhất cho thân chủ lâu đời của mình. Và điều đáng ngại hơn hết là lần này, ông Cohen sẽ không còn giữ được cái đặc quyền riêng biệt là giữ kín những bí mật mà thân chủ của ông (tức TT Trump) đã kể cho ông biết.
 
Để diễn giải một cách bình dân và tóm gọn khái niệm này, chúng ta có thể biết là một luật sư biện hộ cho một thân chủ có thể được toàn quyền giữ kín những lời khai thú tội của thân chủ mình mà không sợ bị chính quyền kết tội. Lý do là vì với cái đặc quyền đó, thân chủ mới sẵn sàng và an tâm để kể hết sự thật cho luật sư vì tin rằng vị luật sư này sẽ tìm đủ cách để bào chữa cho mình. Nếu không có sự bảo đảm đó thì có lẽ nhiều nghi can sẽ không sẵn sàng kể hết sự thật cho các luật sư nghe, và do đó sẽ khiến cho công việc bào chữa không được hữu hiệu.
 
Tuy nhiên, nếu muốn giữ được cái đặc quyền này, vị luật sư phải chứng minh rằng tất cả những việc làm và lời nói của mình đều nằm trong tư cách của một luật sư đại diện, chứ không phải là một người bạn, một phụ tá hay là một người chuyên đi lo lót cho trót lọt, mà báo giới Hoa Kỳ gọi là “a fixer”. Và ông Cohen dường như rất hãnh diện với nhiều vai trò này, chứ không chỉ đơn thuần chỉ là luật sư riêng cho thân chủ Donald Trump. Sự kiện ông Cohen kể rằng mình tự ý bỏ ra số tiền $130,000 để bịt miệng cô đào Stormy Daniels và ông Trump không hề biết chuyện này, tự nó đã cho thấy là ông ta muốn chứng tỏ rằng mình đã tự nguyện giúp đỡ cho người bạn giầu có của mình (là TT Trump) chứ không phải là một luật sư đại diện cho một thân chủ.
Sự kiện ông Cohen lập ra một công ty có tên là công ty có trách nhiệm hữu hạn “EC LLC”, chẳng khác gì một công ty ma chỉ có một mình ông ta đứng tên mà thôi, rồi sau đó không hề thông báo cho ông Trump biết cũng như đã có nhận được sự ưng thuận chính thức từ phía ông Trump hay chưa, đều là những dấu hiệu đầy thuyết phục để chứng minh rằng ông ta đã vượt ra ngoài ranh giới của một luật sư thông thường khi đại diện cho thân chủ. Hơn nữa, giao kèo với cô Stormy Daniels với quy định buộc cô phải bồi thường số tiền 20 triệu Mỹ-kim nếu như sau này không giữ lời hứa và tiết lộ chuyện này cũng là một bằng chứng xấu khác, vì số tiền 20 triệu này sẽ trả lại cho ông ta chứ không phải cho thân chủ Donald Trump.
Ngay cả trong trường hợp một luật sư viện dẫn đặc quyền giữ những bí mật riêng tư của thân chủ mình, cá nhân của người luật sư đó cũng không thể tránh né bị buộc tội nếu như người này phạm pháp hoặc gian lận. Đó cũng là trường hợp của ông Cohen đang bị điều tra về những mối làm ăn trước đây tại nhiều nơi, từ California sang đến những nước khác như Ukraine và Nga Sô. Chính vì những lý do này mà Công Tố Viên Đặc Biệt Robert Mueller đã có thể biến bà Melissa Laurenza, luật sư biện hộ cho ông Paul Manafort, trở thành một nhân chứng để đưa ra những lời khai tố cáo một số các việc làm của ông Manafort.  
Giờ đây, luật sư Michael Cohen có thể đang phải đối diện với một loạt những cáo buộc hình sự, và nếu bị kết án, chỉ có hai người duy nhất có thể giúp làm giảm án nhẹ cho ông ta: đó là các ông Robert Mueller và Donald Trump.
 
Hoặc là Công Tố Viên Đặc Biệt Mueller có thể điều đình để buộc ông Cohen các tội danh nhẹ hơn nếu như ông đồng ý cung khai những “bí mật động trời” hơn nữa liên quan đến thân chủ số một của ông. Hoặc là TT Trump có thể dùng quyền tối thượng của mình theo Hiến pháp Hoa Kỳ giành cho vị tổng thống để tha bổng bất cứ ai mà không cần phải viện dẫn lý do nào. Trong trường hợp đó, các chuyên gia pháp lý tại Bộ Tư Pháp đang nghĩ rằng TT Trump có thể sẽ “nóng máu” để tuyên bố tha bổng ông Cohen, nhưng đến lúc đó thì chính cá nhân ông ta sẽ trở thành cái giá phải trả cho cuộc điều tra đặc biệt này.
 
MAI LOAN
Houston, Texas, ngày 27 tháng 04/2018
 

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

VIỆT NAM LÀ MỤC TIÊU BÀNH TRƯỚNG CỦA TRUNG CỘNG ?


[FOCUS]CHINA-BEIJING-PLA FORCES' COMMANDS-FOUNDING (CN)
Tờ Topwar của Nga vừa đăng tải bài viết nhận định: Nạn nhân đầu tiên của chủ nghĩa bá quyền của Bắc Kinh có thể là Việt Nam. Vì Việt Nam là mục tiêu hoàn hảo cho Trung Cộng.
Hiện nay, Trung Cộng đang đứng trước những vấn đề thường có của siêu cường đang phát triển. Tất cả những gì dễ dàng chiếm đoạt được, siêu cường này đã sát nhập về tay mình. Đó là thu hồi Hồng Kông, Macau, đảo trên sông Amur và sông Ussuri, chiếm đoạt những vùng lãnh thổ Kyrgyzstan, Tajikistan và Kazakhstan.
Nơi nào không thể chiếm đoạt được bằng biện pháp hòa bình, Trung Cộng xử dụng vũ lực và lựa chọn thời cơ thích hợp. Điển hình có thể kể đến như sự kiện đánh chiếm trái phép quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam Cộng Hoà năm 1974 cũng như một số đảo Trường Sa cũng thuộc Việt Nam năm 1988.
Chưa kể đến việc sát nhập Tây Tạng và tham gia vào các cuộc chiến khác, nếu so sánh số lượng thì các cuộc chiến do Trung Cộng tiến hành chỉ kém Mỹ.
Phải thẳng thắn thừa nhận rằng, khi nghiên cứu các cuộc chiến tranh do Trung Cộng tham gia, ngoài số lượng binh lực vượt trội nhiều lần, Quân đội Trung Cộng chiến đấu cũng không tồi trên đất liền và rất có kinh nghiệm tác chiến trên biển.
Ở châu Á có thể Hải quân Trung Cộng chỉ thua sút so với Nhật Bản, nhưng bù lại có số lượng binh lính, vũ khí, kỹ thuật vượt hơn gấp nhiều lần. Đến thời điểm này, những cơ hội xâm chiếm mở rộng lãnh thổ và vùng ảnh hưởng bằng cưỡng chế hòa bình đã hết.
Bước phát triển tiếp theo sẽ là đe dọa chiến tranh và chiến tranh với những chi phí khổng lồ. Tất nhiên, chính quyền Bắc Kinh hiểu rất rõ điều đó và tạm thời đang giới hạn bằng các hoạt động củng cố quyền lực và tăng cường sức mạnh kiểm soát nội bộ tại các vùng đất chưa được quản trị chặt chẽ, củng cố và siết chặt hơn, xây dựng các khu dân cư hiện đại, hạ tầng cơ sở công nông nghiệp, áp đặt chế độ chủ nghĩa ly khai địa phương (trước hết là người Tây Tạng và Duy Ngô Nhĩ cũng như phong trào đòi dân chủ).
Nhưng những hoạt động ấy không diễn ra mãi mãi. Tình hình phát triển cho thấy thượng tầng lãnh đạo Trung Cộng phải lựa chọn giữa chiến tranh ngoài biên ải và nội chiến trong đất nước mình. Họ sẽ lựa chọn điều gì cho tinh thần Đại Hán, lịch sử hàng nghìn năm duy trì "Thiên mệnh" Trung Hoa hoàn toàn không quá khó để dự đoán.
Sự ổn định nội bộ là điều cực kỳ quan trọng đối với một quốc gia khổng lồ như Trung Cộng. Mỗi tỉnh của đại lục trên thực tế có thể trở thành một quốc gia độc lập, giàu mạnh với nền kinh tế phát triển. Chỉ riêng một tỉnh Quảng Đông đã có dân số hơn 100 triệu người với sức mạnh kinh tế không thua kém bất cứ một quốc gia nào ở Đông Nam Á, ở Tân Cương có trữ lượng tài nguyên khoáng sản vô cùng to lớn. Các khu vực kinh tế hùng mạnh đó cũng tồn tại và phát triển theo một nguyên nhân sâu xa: không ai có lợi gì nếu để xảy ra chia rẽ và hỗn loạn.
Khác hơn so với các quốc gia khác, khi cộng đồng xã hội và giới lãnh đạo theo các nhiệm kỳ lang thang với những định hướng khác nhau, giới lãnh đạo Trung Cộng hiểu rất rõ và tuyên truyền sâu rộng cho cộng đồng định hướng phát triển của đất nước và những mục tiêu cuối cùng của quốc gia. Có những mục tiêu được công khai rõ ràng cụ thể "giấcmơTrungCộng" chẳng hạn và có những mục tiêu được người dân Trung Cộng hiểu rất rõ ràng nhưng không công bố (có thể chưa đến thời gian công bố). Các mục tiêu đó có thể là thống trị vùng nước Biển Đông và biển Hoa Đông cùng với những tài nguyên của nó, đặt mục tiêu thống trị chính trị, quân sự trên vùng đất Viễn Đông và Siberia của Nga.
Cho đến hiện nay, cả vùng nước Biển Đông và biển Hoa Đông cũng như vùng đất Viễn Đông của Nga đang bị ràng buộc về kinh tế với siêu cường "thiên triều" này hơn tất cả các khu vực kinh tế nào khác trên thế giới. Các lãnh đạo Bắc Kinh hiểu rất rõ các lợi ích hiện có. Không thống trị được Trường Sa, Trung Cộng không bao giờ có thể là một siêu cường hàng đầu thế giới do không thể kiểm soát được con đường vận tải thương mại và quân sự của thế giới, buộc nó phải đi vào các cảng biển đại lục, chưa đề cập đến giá trị kinh tế của những hòn đảo đó.
Từ lịch sử hàng nghìn năm và những bài học gần đấy Việt Nam hiểu rất rõ, đất nước này mà số phận có một láng giềng như vậy sẽ là ứng cử viên số 1 trong số các nạn nhân của chủ nghĩa bành trường bá quyền và chính trị cường quyền trong khu vực châu Á ngày nay.
Những đặc điểm của mục tiêu hoàn hảo đó là:
- Thứ nhất: Việt Nam hoàn toàn không ràng buộc với bất cứ nước nào các thỏa thuận về liên minh quân sự. Liên xô đã không tồn tại, Nga trên thực tế không phải là một quốc gia có thể giúp đỡ và ủng hộ hiệu quả do những ràng buộc về kinh tế, những phức tạp nội bộ, cuộc đối đầu gay gắt với NATO và châu Âu. Nếu so với Đài Loan và Philiphine thì ít nhất các nước này còn có danh tiếng là đồng minh của Mỹ và Nhật. Xung đột với Việt Nam, nếu tốc độ tiến hành chiến tranh nhanh chóng, thì tiếng vang trên trường quốc tế không lớn và chỉ có Mỹ, Philiphine, có thể cả Nhật Bản lên tiếng phản đối, nhưng đưa ra những giải pháp quyết liệt thi không một nước nào thực hiện.
- Thứ hai: Đài Loan, Nhật Bản, Việt Nam đều có lực lượng hải quân, nhưng lịch sử phát triển hải quân của Đài Loan và Nhật Bản sớm hơn rất nhiều, có thể gây tổn thất nặng nề với Trung Cộng. Lực lượng Hải quân Việt Nam phát triển khá muộn, phương tiện và trang thiết bị đang ở giai đoạn ban đầu của tiến trình hiện đại hóa, các hoạt động diễn tập hợp đồng tác chiến hiện đại trên biển lớn chưa có nhiều, đặc biệt với các lực lượng nước ngoài. Sức mạnh Hải quân Việt Nam chỉ có thể vượt trội hơn so với Philiphine, nhưng Hải quân Philiphine được sự hỗ trợ của Mỹ, ít nhất là về mặt tinh thần và những đe dọa mạnh mẽ từ phía Mỹ.
- Thứ ba: Trong các mục tiêu mà Trung Cộng nhằm đến, thì Đài Loan là đối tượng phải sát nhập bằng giải pháp hòa bình, Đài Bắc trong tranh chấp chủ quyền ở Trường Sa cũng đồng quan điểm với Bắc Kinh, tấn công đánh chiếm quốc đảo này thực tế không có lợi, không những thế còn có thể khơi mào và thúc đẩy phong trào ly khai nội địa. Do đó, kế hoạch đánh chiếm Đài Loan bằng vũ lực chỉ là "đòn đánh lạc hướng dư luận". Mục tiêu nghi binh thứ hai gây sóng gió dư luận là Senkaku Nhật Bản, nhưng đây là mục tiêu khó nhắm và có thể dẫn đến sự phong tỏa hoàn toàn đại lục. Trung Cộng sẽ xụp đổ nếu đẩy Nhật Bản, sau đó là Mỹ vào một cuộc đối đầu thực sự. Mục tiêu các hòn đảo của Việt Nam dễ dàng hơn cả do bộ máy tuyên truyền của Trung Cộng cũng như Hoa kiều hoạt động rất mạnh trên trường thế giới, đồng loạt đưa ra các luận điệu giống nhau cùng với những hoạt động đầu tư mạnh mẽ trên thế giới khiến cộng động xã hội quốc tế lẫn lộn hoàn toàn về những thực tế đang diễn ra trong chiến lược "Thiên triều" trên Thái Bình Dương.
- Thứ tư: Trung Cộng và Việt Nam có lịch sử lâu đời về xâm lược và đấu tranh chống xâm lược. Mặc dù các láng giềng khác cũng từng lâm vào hoàn cảnh như vậy, nhưng lịch sử với Việt Nam đã được Trung Cộng bóp méo hoàn toàn. Người dân Trung Cộng hoàn toàn hiểu biết sai lầm về lịch sử, đặc biệt là lịch sử cận đại và có tâm lý Đại Hán, muốn chinh phục một Việt Nam.
- Thứ năm: Những diễn biến gần đây cho thấy, Trung Cộng muốn thực hiện một đòn "Crimea" hóa kết hợp với bạo loạn và hỗn độn chính trị nhằm giảm tổn thất tối thiếu cho chiến lược đánh chiếm quần đảo, thống trị Biển Đông, làm bàn đạp mở rộng ảnh hưởng sang vùng nước Hoa Đông và vượt ra khỏi eo biển Malacca. Chiến dịch này được cho là có thể củng cố được tình hình nội bộ trong nước, tăng cường tình thần dân tộc "Đại Hán" trong quân đội và đại đa số cộng đồng xã hội, giải thích được khoản ngân sách quốc phòng vượt trội khủng khiếp và đẩy mạnh cuộc thanh lọc nội bộ, tiêu diệt tham quan.
Như vậy, theo logic sự kiện và những hành động mà Trung Cộng tiến hành gần đây cho thấy, nạn nhân đầu tiên của chính sách đối ngoại Đại Hán hiển nhiên sẽ là Việt Nam. Việt Nam, cũng như tất cả các nước láng giềng khác của Trung Cộng đều hiểu rất rõ điều này, ngoại trừ một trường hợp hết sức mong manh là Bắc Kinh phải đối đầu với nguy cơ đe dọa mới từ trong nước tương tự như "nhà nước Hồi giáo", rất khó xảy ra do thực tế khủng bố ở Tân Cương xảy ra với cấp độ rất nhỏ, chưa hình thành một tổ chức nguy hiểm có trang bị mạnh, an ninh nội địa và cảnh sát Trung Cộng dễ dàng khống chế và tiêu diệt. Ngay cả nguy cơ khủng bố cũng có thể dẫn đến tình huống Bắc Kinh sẽ nhẩy vào một cuộc phiên lưu quân sự mới nhằm củng cố tình hình nội bộ. Có thể nói, tiến trình thôn tính Biển Đông đang được thực hiện ráo riết với tốc độ cao.
Trung Cộng có thể gây áp lực cho Việt Nam như thế nào?
Tương quan lực lượng chênh lệch lớn, Việt Nam mua của Nga 4 chiến hạm Gepard 1166. 1, 2 chiếc đã được giao cho lực lượng hải quân, 6 tàu ngầm lớp Kilo 636. Việt Nam cũng đang đặt hàng mua từ Hà Lan 2 chiếc Sigma và đóng thêm 2 tàu Sigma nữa. Thực tế Gerpad và Sigma là những tàu hộ vệ tên lửa. Ngoài ra, Việt Nam đang tăng tốc đóng các tàu hộ tống và khinh hạm tên lửa dự án 1241 với số lượng khoảng 30 chiếc. Lực lượng dự bị động viên có thể tính đến các tàu Cảnh sát biển và Kiểm ngư, khi xảy ra chiến tranh sẽ được trang bị vũ khí. Với những chiến hạm này có thể thấy được sự thiếu hụt của hệ thống phòng không trên biển và số lượng so với hạm đội Nam Hải thực sự mỏng. Lực lượng không quân Việt Nam có khoảng 30 Su-27/30 và gần 300 máy bay chiến đấu thế hệ cũ như (MiG-21, Su-22). Máy bay trực thăng đa chủng loại khá nhiều, ngoại trừ một số trực thăng chống ngầm Ka – 27, còn lại hầu hết là máy bay vận tải. Lực lượng đông đảo và có sức mạnh chủ yếu nhất là hệ thống tên lửa chống tàu đa chủng loại có từ trước mà sức mạnh chính là các tổ hợp tên lửa "Bastions".
Xét từ góc độ chiến dịch chiến thuật, những phương tiện trang thiết bị hiện nay đủ đáp ứng nhu cầu bảo vệ vùng nước ven bờ, nhưng để bảo vệ các đảo xa và tạo sức mạnh bẻ gẫy ý đồ chiến lược của đối phương thì chưa đủ. Do cuộc chiến tranh hiện đại sẽ xử dụng rất nhiều vũ khí chính xác (tên lửa hành trình chống tàu, tên lửa đạn đạo mang đầu đạn nổ thường, bom có điều khiển) riêng Quân đội Trung Cộng có khoảng gần 2000 tên lửa hành trình các loại, khoảng trống trong hệ thống phòng thủ bảo vệ biển đảo Việt Nam là phòng không trên biển, trong khi đó các phương tiện tấn công đường không của Trung Cộng tương đối nhiều và đa chủng loại đươc sản xuất nội địa.
Việt Nam và Trung Quốc có chung một đường biên giới dài hàng trăm km và những tuyến biên giới khác, Trung Cộng cũng dễ dàng gây áp lực nghiêm trọng. Lực lượng Quân đội Trung Cộng dọc tuyến biên giới này rất lớn, thông thạo địa hình và có thể gây tổn thất nặng nề nếu cuộc chiến xảy ra từ hai hướng (tấn công xâm lược trên biển và công kích hỏa lực từ vùng đất liền biên giới). Trong những năm gần đây, các doanh nghiệp và người dân Trung Cộng đã xâm nhập Việt Nam với số lượng lớn, nắm bắt rất kỹ tình hình kinh tế – chính trị Việt Nam, tình hình dân cư cũng như các mục tiêu cố định quan trọng có thể gây ảnh hưởng lớn đến nền kinh tế Việt Nam. Đây cũng là một trong những vấn đề mà Bắc Kinh chuẩn bị cho một chiến dịch quy mô lớn nhằm giải quyết vấn đề Biển Đông và củng cố nội bộ đất nước. Hiện nay Việt Nam đang làm tất cả để ngăn chặn và đẩy lùi nguy cơ chiến tranh, nhưng có được lâu hơn nữa hay không và lúc nào Trung Cộng sẽ khởi động cố máy khổng lồ của họ phục vụ cho mục đích bành trướng và tinh thần "Hán tộc", chỉ phụ thuộc vào tính toán nội bộ của cường quốc gần 1,4 tỷ dân này.
Cho đến nay, tính hình hỗn loạn trên thế giới, đặc biệt ở Ukraine, Syria và Iraq hoàn toàn thuận lợi cho chính sách đối ngoại của Bắc Kinh, Moscow đang bị phương Tây tấn công dữ dội bằng các đòn trừng phạt, đe dọa khủng bố và cách mạng sắc màu. Washington bị cuốn vào vòng xoáy hậu quả chính sách đối ngoại ở Trung Đông. Thế giới đang đứng trước nguy cơ lớn về "nhà nước Hồi giáo". Đồng thời, chiến dịch tuyên tuyền chống Việt Nam, bóp méo lịch sử và tăng cường tinh thần "giấc mơ Trung Quốc" vị trí "Thiên triều" cũng được đẩy mạnh trong nội bộ xã hội đại lục.

Gần đây quan hệ giữa Seoul và Bình Nhưỡng càng nồng ấm, thượng đỉnh Donald Trump- Kim Jong Un càng cận kề, Trung Cộng càng tăng tốc các hoạt động ngoại giao để giữ vai trò trung tâm trên hồ sơ phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên. 
Kim Jong-un cho rằng nếu được đảm bảo không bị tấn công, Bắc Hàn sẽ không "sống trong khó khăn với vũ khí hạt nhân".
Trong suốt thời gian từ 2003 đến 2009 Bắc Kinh đóng vai trò trọng yếu trong các vòng hòa đàm sáu bên về hạt nhân Bắc Hàn, Trung Cộng không ngừng kêu gọi Hoa Kỳ đối thoại trực tiếp với chế độ Bình Nhưỡng. Nhưng khi tổng thống Donald Trump thông báo sẽ họp thượng đỉnh với lãnh đạo Bắc Hàn, Kim Jong Un trong những tuần lễ sắp tới, và khi mà hai nguyên thủ Nam Hàn và Bắc Hàn ra tuyên bố chung cam kết "sẽ kết thúc chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên", dường như bài toán của Bắc Kinh trở nên phức tạp hơn. Dấu hiệu rõ rệt nhất cho thấy là Trung Cộng đang gia tăng các hoạt động ngoại giao để duy trì ảnh hưởng với Bình Nhưỡng.
Lo ngại đầu tiên của Bắc Kinh liên quan đến mối quan hệ trong tương lai giữa Seoul và Bình Nhưỡng. Nhật báo Hồng Kông South China Morning Post trong ấn bản ngày 29/04/2018 trích dẫn một nguồn tin ngoại giao từ Seoul nêu lên khả năng Nam Hàn và Bắc Hàn đang có kế hoạch từng bước "pha loãng" ảnh hưởng của Trung Quốc.
Lợi dụng thời gian căng thẳng cúa tình hình thế giới trong những thời gian vừa qua, Trung Cộng đang đẩy mạnh những hành động trái phép như xây dựng đảo nhân tạo, khai triển các căn cứ, phi đạo quân sự trên các đảo chiếm được. Đây được coi là bước chuẩn bị đầu tiên cho chiến lược thống trị Biển Đông của Trung Cộng, bằng tất cả các lực lượng quân và dân sự kết hợp (tàu cá, giàn khoan, chiến hạm, đảo nhân tạo)…
Trung Cộng có 2 kế hoạch đã được xây dựng đến từng chi tiết nhằm hiện thực hóa âm mưu này: 

- Kế hoạch thứ nhất là từng bước chuẩn bị, đợi thời cơ. Khi đã chuẩn bị xong hạ tầng chiến lược (sân bay, căn cứ), Trung Cộng sẽ tạo cớ để tiến chiếm từng đảo nhỏ một, tiền đề cho một cuộc chinh phạt ít tốn kém và tổn thất hơn, nhưng lâu dài theo cách của năm 1988.
- Kế hoạch thứ hai là khi tình hình thế giới trở lên hỗn loạn hơn với những nguy cơ nóng bỏng, Trung Cộng tạo dựng cơ hội giàn khoan HD – 981 tiến hành các hoạt động vu cáo "dạy một bài học" và tung toàn bộ lực lượng Quân đội Trung Cộng để thực hiện trong một cuộc chiến tranh ngắn độc chiếm toàn bộ biển Đông, hiện thực hóa nhanh chóng "đường chín đoạn". Tổn thất đối với Quân đội Trung Cộng có thể rất lớn, nhưng cũng như năm 1979, đó không phải điều mà Bắc Kinh quan tâm, mà là mục tiêu đạt được. Kinh nghiệm của "Vạn lý trường chinh" đã thể hiện rất rõ tư tưởng này.
Nước Nga đang ở đâu trong thế trận Thái Bình Dương?
- Thứ nhất: Nếu như trước kia, Liên Xô có thể tiến hành những đòn phản kích mạnh buộc Trung Cộng phải lùi bước, không cần phải răn đe bằng vũ khí hạt nhân thì hiện nay, lực lượng vũ trang Nga đã thua sút rất nhiều trong khi đó
Chinese People's Liberation Army (PLA) đang phát triển vượt bậc với tốc độ lớn cả về vũ khí trang bị, phương tiện chiến tranh và năng lực tác chiến. Trong điều kiện thế giới hiện nay, là nước cung cấp năng lượng và thị trường cho Trung Cộng, Nga không phải là mục tiêu hàng đầu của Bắc Kinh, nhưng nếu xung đột xảy ra, vị thế của Nga trên trường thế giới sẽ suy giảm mạnh đến mức trở nên cô lập.
Trong bài phát biểu tại Đại hội 19, ông Tập Cận Bình xác định 3 mục tiêu cho Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA): Tới năm 2020, căn bản đạt được mục tiêu cơ giới hóa, có bước tiến triển rõ rệt trong việc xử dụng công nghệ thông tin và nâng cao khả năng chiến lược; Tới năm 2035, trở thành một lực lượng quân sự hiện đại; Tới 2050, trở thành đội quân hùng mạnh của một siêu cường thế giới.  
- Thứ hai: 25 năm trở lại đây, Nga đã trở thành thị trường lớn của Trung Cộng, đặc biệt là các sản phẩm tiêu dùng giá rẻ, sự phụ thuộc càng tăng hơn khi những dự án đầu tư Nga Trung thành hiện thực và dòng người lao động Trung Cộng ồ ạt chảy sang vùng đất Viễn Đông và Siberia. Đây chính là mầm mống cho sự bất ổn vùng biên giới Nga Trung và nguy cơ xung đột biên giới tương lai gần. Nếu Trung Cộng giải quyết được vấn đề Biển Đông, "con đường tơ lụa" trên biển sẽ thành công, Mỹ không đủ sức mạnh để ngăn cản Trung Cộng mà sẽ bắt tay như đã từng làm nhiều năm trước để bảo vệ lợi ích của mình. Vũ khí ngăn chặn bằng năng lượng và các dự án đầu tư chung phát triển Viễn Đông sẽ phản tác dụng, nước Nga đứng trước nguy cơ bành trướng dân di cư dưới sự yểm trở của Quân đội Trung Cộng hùng mạnh. Nếu chiến tranh biên giới xảy ra với sự thâm nhập của hàng trăm triệu dân nhập cư, nước Nga sẽ thất bại.
- Thứ ba: Thực tế là hiện nay, nước Nga đang là một nước dân chủ, không phải là "thành trì" Liên Xô trước đây, những chiến dịch chống Nga mà các nước lớn  (tất nhiên không loại trừ có bàn tay Bắc Kinh để hưởng lợi) và lực lượng khủng bố quốc tế tiến hành đang ở gia đoạn cao trào nhất. Vấn đề Ukraine và Syria không thể giải quyết trong giai đoạn ngắn (một vài năm) mà có thể kéo dài, thậm chí lan rộng ra từ Iraq, Libya đến châu Âu. Nước Nga nằm trong vòng vây của khủng bố quốc tế, chủ nghĩa bài Nga, dân tộc cực đoan, lực lượng thứ Năm và sự phụ thuộc kinh tế, hoàn toàn không thể phát huy được sức mạnh răn đe để giải quyết vấn đề thế giới, ngăn chặn nguy cơ chiến tranh và bảo vệ những người bạn truyền thống của mình.
Nhưng hậu quả của biển Đông cũng có thể sẽ gây cho nước Nga những nguy cơ không kém gì vấn đề Libya, Syria hiện nay. Chính quyền Nga phải lựa chọn một giải pháp thích hợp nhất để gây ảnh hưởng lên biển Đông vì: là nước kế thừa của Liên bang Xô viết, đây chính là tuyến đầu của hệ thống phòng thủ cường quốc Nga và Liên minh Á – Âu nếu Nga là một cường quốc.

People watch national flag-raising ceremony to greet New Year in Beijing

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

PHONG TỤC THỜ CÚNG TỔ TIÊN

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng và trong nhà

Phong tục thờ cúng tổ tiên hay còn gọi là Đạo Ông Bà là tục lệ thờ cúng những người đã chết, đặc biệt là tổ tiên, của nhiều dân tộc Châu Á và đặc biệt nhất là trong văn hóa Việtvăn hóa Tàu. Đối với người Việt, Phong tục thờ cúng tổ tiên gần như trở thành một tín ngưỡng; đa phần gia đình nào cũng có bàn thờ tổ tiên trong nhà, có đặt di ảnh một cách trang trọng.

Thuở xa xưa, các bậc tiền nhân đã răng dạy con cháu, "ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây" hay "uống nước thì phải nhớ nguồn", làm con, cháu thì phải có hiếu với cha mẹ, ông bà, tổ tiên. Vì vậy, hàng ngàn năm qua, người Việt luôn lập bàn thờ gia tiên để tỏ lòng tôn kính cũng như biết ơn với tổ tiên, những người đã khai sinh ra dòng họ. Tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên vì thế dần trở thành một "Đạo Hiếu" mà mọi gia đình, dòng họ người Việt đều phải noi theo, vì đó, là một tập tục tốt của nét văn hóa riêng của Đông phương mà thôi.

THỜ CÚNG TRONG GIA ĐÌNH, DÒNG HỌ

Trên thực tế, thờ cúng tổ tiên không phải là điều bắt buộc, song đó lại là thứ “luật bất thành văn” trong đời sống tâm linh tồn tại qua bao thế hệ. Trong mỗi gia đình, bàn thờ tổ tiên được đặt ở vị trí trang trọng nhất, là nơi con cháu khấn vái trong những ngày tuần, ngày giỗ, ngày tết, hoặc khi gia đình có hỷ (như cưới hỏi, tân gia hay khai trương, tạ ơn.v.v...), việc lớn, việc nhỏ với mong muốn được tổ tiên phù hộ. Mọi việc xảy ra trong gia đình đều được con cháu báo cáo với tổ tiên.
Sự thể hiện rõ nét nhất của tinh thần coi trọng "Đạo Hiếu" có hai ý nghĩa lớn:                                                                                                                                    
- Đó là quan niệm chữ hiếu đối với thế hệ đi trước qua các nghi lễ thờ cúng, thể hiện mong muốn ông bà tổ tiên có cuộc sống tốt ở thế giới bên kia, đồng thời con cháu mong muốn vong linh của tổ tiên phù hộ con cháu nơi cuộc sống phàm trần.                                                                                          - Ý nghĩa thứ hai là muốn giáo dục con cháu, những người đang sống thấm nhuần chữ hiếu với cha mẹ, ông bà, tố tiên yêu thương nhau trong tình máu mũ.

Trong gia đình người Việt thường có một bàn thờ tổ tiên, ông bà (hay còn gọi ông Vải). Tuỳ theo từng nhà, cách trang trí và sắp đặt bàn thờ khác nhau. Biền, bàn thờ là nơi tưởng nhớ, là thế giới thu nhỏ của người đã khuất. Bộ lư và hai chân đèn tượng trưng cho mặt Trời, mặt Trăng, hương là tinh tú. Hai bát nhang để đối xứng, phía sau 2 cây đèn thường có hai bình hoa. Nhiều gia đình đặt xen giữa đèn và lư hương là hai cái đĩa để đặt hoa quả, gọi là mâm ngũ quả (tuỳ mỗi miền có các loại quả khác nhau, nhưng mỗi loại quả đều có ý nghĩa của nó), phía trước bát hương để hai bát nước trong, coi như nước thiêng. Hai cây mía đặt ở hai bên bàn thờ là để các cụ chống gậy về với con cháu, dẫn linh hồn tổ tiên từ trên trời về hạ giới...
Bàn thờ tổ tiên bao giờ cũng đặt tại nơi cao ráo, sạch sẽ và trang trọng nhất trong nhà (gian giữa đối với nhà một tầng, tầng trên cùng đối với nhà lầu). Trên bàn thờ thì bày biện vật thờ cúng như: bát nhang, chân đèn, bài vị hay hình ảnh người quá cố. Không thể thiếu trầm, hương, đèn, hoa quả, chén nước lạnh. Ngoài ra có thể có thêm mâm cỗ mặn. Sau khi tàn hai phần ba tuần nhang, thì có thể hạ lễ. Theo đạo Phật, con cháu nhớ tới ngày kỵ của người đã khuất mà cúng chay thì ông bà càng hưởng nhiều phước lộc, không bị đọa đày địa ngục, chóng được siêu thoát, ngược lại con cháu cậy có nhiều tiền của, giết nhiều súc vật cúng kèm với tiền vàng quần áo giả (đồ mã) thì ông bà càng đọa chìm trong địa ngục, mà con cháu không biết, cứ nghĩ là mình cúng ông bà mình nhiều quần áo, ô tô, tiền vàng là ông bà mình sung sướng lắm.
Theo quy định phẫm vật là trầm, hương, hoa, quả...Xưa kia, những nhà quyền quý có đủ thần chủ bốn đời để thờ, đó là cao, tằng, tổ, khảo. Thần chủ làm bằng gỗ táo, trên đó đề tên, họ, chức tước, ngày tháng sinh tử của tổ tiên. Nhà thường dân cũng có nhà dùng thần chủ, nhưng cũng có nhà dùng bộ ỷ ghi chép bằng tay để thờ. Vật dụng thờ tự được coi là những vật rất linh thiêng. Ngày nay, do nếp sống cũng như xã hội mới, những gia đình có bàn thờ cổ không còn nhiều. Bàn thờ nhiều khi chỉ gồm một bình hương nhỏ, khung ảnh thờ người quá cố và vài ba chén nước.
Với những gia đình có đạo, như đạo Phật, đạo Cao Đài, hay thậm chí là đạo Thiên Chúa thì trong nhà vẫn có gian thờ gia tiên cùng với gian thờ đấng tối cao của tôn giáo. Bàn thờ gia tiên được lập đầy đủ theo tập tục của mỗi tôn giáo. Trên áng cao nhất là thờ đấng tối cao của tôn giáo, phía dưới là ông bà, những người thân sinh trong dòng họ.
Đối với những người vừa mới mất thì không được thờ chung với tổ tiên mà được lập một bàn thờ riêng tại gian thờ; được bài trí theo điều kiện và lòng tôn kinh của gia chủ. Trong vòng 100 ngày (tính từ ngày an táng xong), người ta đều thắp hương cơm canh trước khi gia đình ăn cơm, mời người mới mất thụ hưởng. Sau 1 năm, bát nhang mới được rước lên bàn thờ tổ tiên, đặt ở hàng dưới.

CÚNG GIỖ MỖI NĂM MỘT LẦN

Trong tục thờ cúng tổ tiên, người Việt coi trọng việc cúng giỗ vào ngày mất (còn gọi là kỵ nhật) thường được tính theo âm lịch (hay còn gọi là ngày ta). Họ tin rằng đó là ngày con người đi vào cõi vĩnh hằng. Không chỉ ngày giỗ, việc cúng tổ tiên còn được thực hiện đều đặn vào các ngày mồng một (còn gọi là ngày sóc), ngày rằm (còn gọi là ngày vọng), và các dịp lễ Tết khác trong một năm như: Tết Nguyên Đán, Tết Hàn thực, Tết Trung thu, Tết Trùng cửu, Tết Trùng thập... Những khi trong nhà có việc quan trọng như dựng vợ gả chồng, sinh con, làm nhà, đi xa, thi cử... người Việt cũng dâng hương, làm lễ cúng tổ tiên để báo cáo và để cầu tổ tiên phù hộ, hay để tạ ơn khi công việc thành công. Tính chất việc thờ cúng tổ tiên của người Việt là từ niềm tin người sống cũng như người chết đều có sự liên hệ mật thiết và hỗ trợ nhau. Con cháu thì thăm hỏi, khấn cáo tiền nhân. Tổ tiên thì che chở, dẫn dắt hậu thế, nên việc cúng giỗ là thực hiện mối liên hệ giữa cõi dương và cõi âm.
Đây là một lễ vô cùng quan trọng, bởi nhớ đến ông bà tổ tiên là đã thể hiện lòng thành kính với vong linh người đã khuất, không phụ thuộc vào việc làm giỗ lớn hay nhỏ. Chỉ với chén nước, hoa quả, nhang đèn cũng giữ được đạo hiếu.
Trong việc thờ cúng tổ tiên thì ngày giỗ hay còn gọi là kỵ nhật rất quan trọng. Theo tục, con trai trưởng là người có trách nhiệm tổ chức, thường là ở nhà tổ, nơi đặt bàn thờ cúng tổ tiên. Đến ngày, con cháu trong dòng họ có trách nhiệm tề tựu về đây và cũng phải mang vật lễ cúng tới để giỗ. Trước ngày giỗ, trưởng nam làm lễ cáo với Thổ công để xin phép cho hương hồn người đã khuất được về chung hưởng bởi vì người ta cho rằng “đất có Thổ công, sông có Hà bá”, chỉ khi có phép của Thổ công thì hương hồn người đã khuất mới vào được trong nhà. Giỗ có thể làm lớn hay nhỏ tùy theo gia cảnh và nhiều khi cũng phụ thuộc vào quan hệ giữa người sống và người chết. Giỗ cha mẹ, ông bà thường làm lớn, giỗ anh em, chú bác cùng các vị cao tằng tổ khảo thường chỉ có cơm canh cúng đơn giản để thể hiện lòng thành kính.
Việc thắp hương trên bàn thờ bao giờ cũng phải thắp theo số lẻ: 1, 3, 5, 7, 9, 11,... mà tránh thắp số chẵn như 2, 4, 6, 8, 10,... Người ta quan niệm rằng, số lẻ là dương nên nó phù hợp hơn với tổ tiên (người dương thắp cho người âm). Loại nhang thẳng gồm 2 phần: chân hương màu hồng đỏ, phần nhang có hương thơm. Có một loại hương vòng bao gồm nhiều vòng hương, có buộc dây, được đặt trên que sắt trong bình hương. Khi thắp hương, người ta phải để hương sao cho thật thẳng, tránh để hương bị nghiêng, xiêu đổ khiến đốm lửa giữa các nén hương không đều nhau, làm hương bị tắt lửa, hương tàn xuống có thể gây cháy những đồ lễ vật trên bàn thờ hoặc gây hỏa hoạn.
Khi thắp hương, nếu thắp 3 nén thì sau khi cắm nén thứ nhất (gọi là nén tâm), thì cắm nén thứ 2 bên tay trái (tức bên phải từ trong nhà nhìn ra, rồi cắm tiếp nén thứ 3 bên tay phải.

THỜ CÚNG VÀO DỊP TẾT

Tết cũng là một trong những ngày lễ lớn của dân tộc, nó mang ý nghĩa thiêng liêng, nhắc mọi người nhớ về nguồn cội. Ngày tết, con cháu khấn mời tổ tiên ông bà về ăn tết với gia đình, tạo nên không khí thiêng liêng, đầm ấm. Suốt 3 ngày tết, còn cháu đều dâng lễ, thờ cúng tổ tiên rất chu đáo. Mâm cơm cúng ngày Tết được tổ chức nấu nướng và bày biện công phu. Cúng lễ xong xuôi, mọi người trong gia đình, dòng họ quay quần bên nhau thụ lộc của tổ tiên và chúc nhau một năm mới vạn sự tốt lành.
Phong tục thờ cúng tổ tiên của người Việt là nét văn hóa dân gian thể hiện lòng tôn kính, là lời tri ân với những người đã khuất, là chữ hiếu của người còn sống. Đã bao thế kỷ trôi qua, tập tục này vẫn tiếp tục được duy trì và phát huy. Người Việt coi việc thờ phụng tổ tiên là một trong những nguyên tắc đạo làm người. Đó là hình thức thể hiện sự hiếu thuận và lòng biết ơn của con cháu đối với công ơn sinh thành dưỡng dục của tiền nhân, nhớ đến cội nguồn.

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

NƯỚC LỚN CHIA NHAU QUYỀN LỢI, NƯỚC NHỎ CHỊU THIỆT THÒI

   Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời
Phân tích về quan hệ của ba nước Mỹ, Trung Cộng và Việt Cộng cho thấy trong khi quan hệ của Hà Nội với Hoa Kỳ ngày càng cải thiện, đặc biệt là trên khía cạnh niềm tin chiến lược, trong lúc đó quan hệ Việt-Trung vẫn đang căng thẳng, niềm tin giảm sút, chủ yếu do vấn đề tranh chấp Biển Đông. Tuy xu hướng là như vậy, nhưng thực tế diễn tiến các quan hệ đó không mang tính bình lặng, mà có sự thăng trầm theo thời gian, phụ thuộc vào nhiều yếu tố. Do sự cạnh tranh chiến lược ngày càng gia tăng giữa Mỹ và Trung Cộng nên nhìn chung ở đây có sự tương tác qua lại giữa quan hệ. Mỹ – Trung như hai cực trái dấu, Việt Nam nằm ở giữa.
Dù Việt Nam muốn giữ cân bằng giữa hai bên, nhưng rõ ràng việc dịch lại gần một bên sẽ ảnh hưởng không tốt tới quan hệ với bên còn lại. Vì vậy, muốn duy trì sự cân bằng giữa Mỹ và Trung Cộng là một trong những thách thức lớn nhất về chính sách đối ngoại mà Việt Nam phải giải quyết trong thời gian tới.
- Ba dấu ấn quan trọng nhất về chính sách đối ngoại của Việt Cộng thời Đổi Mới là gì và có gì khác biệt so với trước thời điểm đó?
Chính sách Đổi Mới của Việt Cộng không chỉ dẫn tới những chuyển biến về kinh tế – xã hội, mà cả những thay đổi về chính sách đối ngoại, nhất là khi Việt Nam cần tận dụng các nguồn lực bên ngoài như thị trường, nguồn vốn, công nghệ… để phát triển kinh tế trong nước, qua đó đặt ra vấn đề phải cải thiện quan hệ đối ngoại nhằm thu hút tốt hơn các nguồn lực này.

* Ba điểm quan trọng nhất trong các thay đổi này gồm có:
- Thứ nhất, chính sách đối ngoại Việt Nam hiện tại thực dụng và ít dựa vào ý thức hệ hơn so với trước Đổi Mới. Điều này thể hiện rõ nhất qua lập trường cứng rắn hơn của Việt Cộng trong vấn đề Biển Đông và trong quan hệ với Trung Cộng, quốc gia có chung ý thức hệ, cũng như việc Việt Nam xích lại gần hơn với Hoa Kỳ bất chấp khác biệt chính trị.
- Thứ hai, Việt Nam giờ đây coi trọng ngoại giao kinh tế, chứ không chỉ tập trung vào khía cạnh chính trị, chiến lược như trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Điều này thể hiện qua quá trình hội nhập kinh tế toàn cầu năng động của Việt Cộng 30 năm qua. Nó cũng phản ánh một quy luật là ưu tiên đối nội sẽ tác động tới chính sách đối ngoại, một điều chúng ta vẫn thấy rất phổ biến ở mọi nơi, kể cả trong chính sách đối ngoại của chính quyền Trump hiện nay.
- Thứ ba, ngoại giao Việt Nam ngày càng chuyển dịch mục tiêu trọng tâm từ bảo đảm môi trường hòa bình ổn định nhằm phục vụ mục đích phát triển kinh tế trong nước sang nâng cao vị thế, tạo ảnh hưởng quốc tế của Việt Nam trên trường quốc tế. Điều này thể hiện qua sự tham gia tích cực của VC trong các diễn đàn, tổ chức quốc tế, hay việc VC đang nỗ lực đóng góp vào các chương trình gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc. Điều này sẽ đóng góp vào việc định vị tư cách Việt Nam như một cường quốc hạng trung quan trọng của khu vực.

* Vấn đề chính trong chính sách đối ngoại hiện nay của VC, giải quyết tranh chấp Biển Đông, Hà Nội đã làm được gì và chưa làm hoặc không thể làm được gì? Lý do?
Giải quyết tranh chấp Biển Đông là một thách thức khác trong chính sách đối ngoại hiện nay của VC. Phải thừa nhận rằng đây là một vấn đề vô cùng khó khăn vì VC phải đối đầu với một TC mạnh hơn nhiều lần về mọi mặt, lại đang trong thế đi lên, đặc biệt lại có chiều hướng thách thức trật tự khu vực hiện tại và muốn diễn dịch luật pháp quốc tế theo hướng có lợi cho mình.
Cho đến lúc này thì chính sách của VC đối với vấn đề Biển Đông đang đi đúng hướng. Có thể có người chỉ trích chính sách của Việt Nam quá mềm mỏng với Trung Cộng, như trong vụ Cá Rồng Đỏ. Lần thứ hai chỉ trong vòng một năm, Việt Nam phải hủy bỏ một dự án dầu khí quan trọng ở Biển Đông do áp lực từ Trung Cộng.
Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PetroVietnam) yêu cầu hãng năng lượng của Tây Ban Nha, Repsol, ngưng một dự án ở khu vực ngoài khơi phía đông nam.
Điều này đồng nghĩa với việc Repsol và các đối tác có thể sẽ thiệt hại khoảng 200 triệu đô la đã đầu tư vào dự án.
Đây là tin không ai ngờ, bởi vì các công tác chuẩn bị cuối cùng cho việc khoan thương mại đã diễn ra.
Quyết định của Việt Nam dường như cho thấy sự phô trương sức mạnh của Hoa Kỳ tại Biển Đông trong thời gian gần đây đã không làm thay đổi các tính toán chiến lược của Việt Nam.
Hơn nữa, VC có thể làm được gì, khi phải đối đầu với một Trung Cộng vừa mạnh vừa hung hăng như thế? Xung đột vũ trang sẽ là một lựa chọn không khả thi.
Việt Nam đang cố gắng kiên trì, lúc cương lúc nhu tùy tình thế. Có những trường hợp Việt Nam mềm mỏng như trong vụ Cá Rồng Đỏ, nhưng có lúc cương quyết, cứng rắn, như trong vụ HD981.
Mục tiêu của Việt Nam là vừa bảo vệ lợi ích trên Biển Đông, vừa giữ được hòa bình, ổn định để phát triển, nên có lúc phải lùi một bước để tiến hai bước. Trong những bước tiến đó thời gian qua cũng là điểm nhấn quan trọng về vấn đề Việt Nam không ngừng tăng cường năng lực quân sự và chấp hành pháp luật đường biển, và gia tăng quan hệ quốc phòng, chiến lược với các cường quốc chủ chốt là với đối thủ cạnh tranh của Trung Cộng như Mỹ, Nhật, Ấn Độ.
Những kiểu đu dây hay đi hàng hai hoặc kéo co như của VC hiện tại được cho là đánh giá cao, nhưng thử hỏi kéo dài được bao lâu, so với quyền lợi mà các siêu cường đã tính toán, chia phần trên những nước nhược tiểu. Vả lại, VNCS và TC lại cùng ý thức hệ, lại là "anh em" môi hở răng lạnh, chuyện trong nhà thằng em không nghe lời, thằng anh dạy cho bài học là yên.
- Nhìn lại TC chiếm Hoàng Sa năm 1974, Mỹ bỏ rơi VNCH.
- Năm 1979 đàn anh TC dạy cho đàn em VC một bài học nhớ đời.
- Năm 1988, đàn em tuyệt đối không chống cự, giao đảo Gạc ma cho đàn anh
- Tháng 2 năm 1995, Trung Quốc điều bảy tàu đến đá Vành Khăn, bắt giữ và trục xuất các ngư dân Philippines tại đây. Sau đó nước này cho xây dựng trên những cột thép, đĩa vệ tinh và cắm cờ Trung Quốc. Mỹ cũng ngó lơ luôn...
- Malaysia, Brunei và Philippines đang bị áp lực từ phía Trung Quốc trong việc phải chấp nhận "khai thác chung" trong các khu vực mà theo Công ước Luật Biển của Liên hiệp quốc (UNCLOS) là hoàn toàn thuộc quyền của các nước đó.
Cho đến nay, toàn bộ các quốc gia Đông Nam Á đều chống lại áp lực này.
Việt Nam đã chọn phát triển các mỏ khí một mình, và kết quả là đã bị Trung Quốc đe dọa về quân sự.
Nay, với việc lần thứ hai Hà Nội phải xuống thang, người ta đang đặt câu hỏi về khả năng khai thác ngoài khơi của Việt Nam.
Giờ đây người ta sẽ đồn đoán về số phận của dự án khí Cá Voi Xanh của Exxon Mobil ở ngoài khơi miền Trung Việt Nam.
Tuy nhiên, dự án này nằm gần bờ hơn và do đó có thể sẽ không khiến cho Trung Quốc tức giận.