Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

NHỮNG VẦN THƠ THẤT NGÔN ̣̣̣- DUYÊN TÌNH

 


DUYÊN TÌNH

Dòng nước chảy, "buôi" lơi nước ngược
"Vược" bơi ngang, nước chảy xuôi dòng
Thuyền em đợi bến, sông an cựu
Anh trẩy thuyền lên đến bến sông

Ô Thước cầu treo biết chốn nào?
Bao la thầm ước, nước trời đâu?
Đêm khuya thấm lạnh mù khơi chốn
Cảnh vắng im lìm dạ thấm sâu

Muốn biết cạn sâu dò đáy nước
Chèo qua Thiên Mụ đến Kim Long
Sương sa nhuốm lạnh theo cơn gió
Trăng lặn chênh chao thấy chạnh lòng

Hướng chợ Đông Ba tiếng gáy vang
Tràng Tiền xuôi ngược bóng theo nàng
Trống làng Thọ Lộc sang canh sớm
Một chiếc thuyền tình thú suốt canh

Trước bến, Văn Lâu, một buổi chiều
Khách trên đường phố chẳng bao nhiêu.?
Đông ba phố chợ người thưa thớt
Quang cảnh bên sông vắng bóng nhiều

Trong đục, mười hai, bến nước chờ
Ngược chèo theo gió, mấy ai trông
Động đào cũng muốn vào nơi đó
Mong gặp ông Giăng hỏi chuyện Tơ

Tình đẹp hai ta, váng đóng thuyền
Vẫn như lời hẹn phải nên duyên
Lên chùa khấn vái xin cầu phúc
Mãn nguyện yêu thương mãi vững bền


TUỔI GIÀ Vợ Chồng nay đã về già.! Lưng còng gối mỏi, làn da đồi mồi Khó khăn lúc đứng khi ngồi Mắt mờ, tai điếc, răng thời lung lay. Về hưu rảnh rỗi cả ngày Vợ nhà đổi tính nên hay nói nhiều Chồng nghe Vợ nói đủ điều Trời mưa trời nắng, từ chiều tới khuya... ĐỒNG VỢ ĐỒNG CHỒNG Bờ bến sông xa với tháng ngày Chiếc thuyền chèo lái mạnh đôi tay Mặc cho sóng gió, thuyền lây lấc Lảng vảng mây đưa bóng quấy rầy Phía trước vợ ngồi bơi tới thẳng Đằng sau chồng lái hướng đường ngay Tình sâu nghĩa nặng, nhiều gian khổ Thương tặng cho nhau cuộc sống đầy.