Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

MHỚ THƯƠNG CHA

 


BA MƯƠI HAI NĂM

VẮNG BÓNG BA.

11-2 năm Giáp Tuất

11-2 năm Bính Ngọ


NHỚ VỀ CHA


Đêm về nhin ảnh Mẹ Cha

Lung linh ngọn nến trong nhà rọi soi

Người đi khuất bóng muôn đời…

Mang  mang sầu biệt một trời nhớ thương


Tưởng nhớ về hình bóng cha đã khuất với nỗi nhớ mong của mình, mong tìm lại những ký ức và tin rằng cha vẫn ở cạnh bên bằng cách nào đó, bằng những yêu thương muôn đời vẫn thế, không hề thay đổi.


ĐÊM NAY


Con quỳ gối xin cúi đầu tạ lỗi

Bên ảnh Cha như những lúc con thơ

Cha xoa đầu với ánh mắt thứ tha

Con bật khóc…lòng con đau quặn thắt


Cha muốn khóc nhưng còn gì để khóc

Nước mắt Cha đã khô cạn từ lâu

Chẳng còn chi trong đôi mắt trũng sâu

Chỉ còn lại trái tim Ba nóng hổi


Trái tim ấy luôn ấm tình phụ tử

Bao niềm thương không nói được nên lời

Nỗi nhớ nầy, con mãi khóc thâu đêm...

Xin thứ lỗi Cha một đời gian khổ


Đường Cha đi chông gai để đường con phẳng lặng,

mà sao con …Vấp mãi sai sót trong tim...

Con đã trưởng thành để ngẫm gì sai hay đúng

xin Cha thương mà tha thứ những lỗi lầm.


MỘT CÕI ĐI VỀ


Như thế là xong một kiếp người

Đất chừng ba tấc phủ Ba tôi

Cỏ xanh lấp kín mồ không thấy

Nỗi nhớ rồi đây hẳn sẽ phôi


Bởi sống cỏi trần nơi tạm gởi

Vãn sanh nơi chốn đặng bình an

Cha nay được Tổ ban phần thưởng

Lên cõi, con dâng một nén nhang


Cầu mong Cha được, hồn siêu thoát

Để hưởng an vui chốn cửu trùng

Tán tụng muôn đời dày đức độ

Ngợi khen trọn kiếp Đấng toàn năng


Mong Cha qua khỏi nơi cay đắng

Sưởi ấm hồn Cha hết giá băng

Choáng ngợp thiên thu vùng ánh sáng

Hào quang chiếu tỏa thật công minh…


NHỚ CHA


Chậm thôi nhé.! Thời gian trôi nhanh quá.!

Nhuộm tóc Cha thêm trắng bạc nữa rồi

Từng nếp nhăn là mỗi chặng đường đời

Vai nặng gánh nên lưng còng trĩu xuống


Lòng ray rứt với muôn ngàn nổi nhớ

Nổi nhớ Cha tim con chớm nhói đau

Ngày đầu tiên đến lớp quãng đường xa

Cha vội cõng sợ đi lâu con mỏi


Và cứ thế thời gian trôi qua vội

Nay chân con vững chãi bước đường dài

Chỉ lo Cha chân yếu lại run tay

Mà phải chống phải chèo vì cuộc sống


Cha luôn phải thương con nên cố gắng

Để mong con luôn được sống bình an

Như thế thôi là Cha mãn nguyện rồi

Chẳng ngại khổ để cho con no đủ


Đời là biển Cha là thuyền trôi nổi,

Đưa con đi đến những bến bờ xa

Đến những nơi cuộc sống thắm màu hoa

Chưa đến đích nên khiến Cha gắng sức


Cha là đất con mầm non mới chớm

Con vương lên nhờ mạch sống của Cha

Cha đã mang bao vị ngọt phù sa

Để vun bón thân con dần cứng rắn


Cha dìu dắt con đi vào cuộc sống

Ban cho con nghị lực sống hơn người

Dạy cho con kinh nghiệm sống vào đời

Với tất cả những gì đời Cha biết


Một đời chỉ... Vì con Cha không tiếc

Sống cho con Cha mải miết hy sinh

Bao công lao bậc dưỡng dục sinh thành

Làm sao trả, ơn Cha cao hơn núi


THIẾU CHA


Mai sớm chiều trưa, luống thẫn thờ,

Ra vào yên ắng lặng im hơi

Thư phòng vắng ngắt bên chồng sách

Nghiên bút ơ hờ thiếu bóng ai.?

Hình bóng dáng ai? Nay thiếu vắng

Mơ hồ êm ả giọng trong mơ.!

Vườn sau ngõ trước hương còn đượm,

Buồn nhớ Ba đi chẳng trở về.


MƠ VỀ CHA


Giấc mộng đêm thâu đẫm lệ sầu

Chập chờn mơ thấy bóng Cha đâu?

Đèn trăng héo hắt len song vắng

Soi ảnh Cha xưa giấc tỉnh mê

Đất nước đổi thay từ dạo ấy.

Đầm đìa không ngớt lệ thương đau

Mùa đông sáng tối không còn nữa

Mạ khóc...Ba đi...Tiếng vỡ òa


Cha đã ngàn thu tách biệt rồi

Từ nay con nhận nỗi sầu thôi

Hoàng hôn phủ xuống đời riêng lẻ

Thương nhớ chìm trong ngấn lệ rơi


Thương Cha tình khắc thâm sâu

Biết tìm đâu gặp… Đến khi bạc đầu.!


TÌNH PHỤ TỬ


Tình phụ tử, lòng con luôn ghi nhớ

Cha mãi là ngọn gió mát dịu êm

Ánh sáng Cha đường soi lối bình yên

Núi che bóng trên mọi miền đất nước

Khắp vạn nẻo, đường đó đây thông suốt 

Đưa con đi Cha chọn lối cho con

Hướng vào dòng, sông nước chảy êm xuôi

Làm tươi mát cho cuộc đời quyến luyến.


THÂM SÂU


Thâm tâm sâu kín giữ lòng nhau

Tình cảm ăn sâu đượm thấm màu

Nghĩa đạo hữu duyên đời trọn kiếp  

Nặng lòng mặc khách với tao nhân

.

BA MƯƠI HAI NĂM

VẮNG BÓNG BA.

11-2 năm Giáp Tuất

11-2 năm Bính Ngọ


Mườ mộ̣t tháng hai, năm Bính Ngọ

Nắng Xuân xa xứ nóng khô da

Lại nhớ dáng Cha, mùa Xuân trước

Ngày xưa  vui quá vẫn còn Cha


Một đời cha, luôn khó nhọc nâng niu

Nuôi khôn lớn dạy con điều phải trái

Tiếng cười nói với lời ru của mạ

Đất nảy mầm... Đàn con cái lớn khôn.!


Gió thoảng đưa, thời gian chóng trôi qua

Con gục mặt nhớ về Cha đã khuất

Xin khấn nguyện chỉ một điều duy nhất

Vẫn yêu cha và luôn mãi không phai.


Tuổi trẻ qua, thời bồng bột... Đổi thay

Nhờ những chặn của những ngày thử thách

Khi hiểu rõ... Không một lời than trách

Nghĩ về Cha, đã tẩy sạch đời con.


Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

HẠNH PHÚC QUÀ BỐN MÙA,!

 


NGÀY HẠNH PHÚC


Sợi nắng ban mai lúc rạng đông
Bao la trời đất nhuộm tươi hồng
Hai ta kế cận bên đồi mộng
Nhìn ngắm mây trời khoảng trống không.


Nắm tay bước nhịp thật thanh nhàn
Làn gió thông reo họa khúc vang
Rực rỡ yêu đương tình xán lạn
Gió mây sánh hội phải xênh xang.


Bên nhau ta thấy ngọt thơm ngào
Chim hót hòa vui thắm xuyến xao
Trời đất cách nhau đầy mộng ảo
Đông sang xuân đến nở hoa Đào.


Ngời trong mắt biếc tựa như ngà
Môi miệng em cười lúc nở hoa
Âu yếm nhìn anh đôi má ửng
Hai ta mãi mãi chẳng rời xa.

"Quà bốn mùa" thường tượng trưng cho hạnh phúc trọn vẹn, bình yên qua mọi thăng trầm thời gian Xuân Hạ Thu Đông.

Đó là sự yêu thương bền chặt, chia xẻ kỷ niệm, và cảm nhận vẻ đẹp cuộc sống trong từng khoảnh khắc. Hạnh phúc đích thực không xa xôi mà nằm trong sự bình lặng của tâm hồn khi đi qua đủ 4 mùa.


QUÀ BỐN MÙA,!


Người đã cho đời những áng thơ
Tình yêu thương mến thật vô bờ
Mùa Xuân chớm nụ cho đời sống
Ý ngọc lời vàng quả thực mơ


Hạ đi bịn rịn người còn lại
Đêm nhớ ngày trông, ngóng đợi chờ
Người cảm mến hè luôn nhớ mãi
Vì còn trân quý những vần thơ


Thu nầy nắng gió thổi heo may
Dáng cũ yêu thương chẳng tách rời
Nắng gởi cho hồn ru tiếng hát
Nhớ về Thu ấy gió vờn mây


Thu đến, thu đi Đông lại tới
Mang theo cơn lạnh héo khô gầy
Phố nhỏ giờ đây còn vắng vẻ,
Nét buồn điểm nhẹ chín tầng mây.


Nhớ thương một thủa đong đầy,
Hàng mưa nắng tỏa còn đây nỗi lòng.
Xa đông phố núi bao lần,
Bỗng dưng lại thấy bần thần nhớ đông.


Trời rét mướt, Đông về nhóm sưởi,
Hàng cây gầy lạnh cánh tay trơn,
Chiều nắng tắt mây mờ tuyết phủ,
Khúc tình buồn lạnh cóng trơ gan.


NGÀY KỴ BA (11-2 NĂM BÍNH NGỌ ̣̣- 29/3/2026).


Ngày kỵ Ba 11-2 năm Bính Ngọ,

(29/3/2026).


Đất rộng bao la,

không đong đầy tình mẹ

Bầu trời lồng lộng.

không đếm được tình cha


Thực vậy, công lao của cha dành cho con cái không thể đong đo, cân đếm được, nếu mẹ luôn ân cần, chăm sóc ta từng li từng tí thì có lẽ cha là người âm thầm yêu thương chúng ta.

Người không thể hiện sự quan tâm rõ ràng như mẹ, người thầm lặng, bảo vệ ta, cha là trụ cột gia đình, luôn nghiêm khắc với ta nhưng thực chất lại là người mềm lòng nhất, quan tâm ta nhất.

Tuổi thơ của ai mà lại không một lần được “cưỡi” lên lưng cha, được cha dạy chơi thả diều, đạp xe. Tuy cha không hay nói chuyện, chia xẻ với ta nhiều, nhưng mỗi lời dạy của cha đều thấm thía, khắc sâu trong lòng con.

Dù mai sau khôn lớn, chúng ta sẽ luôn nhớ mãi lời dặn của cha, nhớ mãi cảm giác ấm áp khi được cha ru ngủ, nhớ mãi cái xoa đầu dịu dàng của cha cùng lời động viên : “Con giỏi lắm”.

Tình phụ tử – một tình cảm thiêng liêng, sâu sắc theo ta suốt cuộc đời, mãi đến khi trưởng thành, làm cha, làm mẹ, ta mới thấu hiểu được nỗi vất vả ấy, mới thấy yêu thương, quý trọng cha.

Hãy trở thành một người con cho tròn chữ hiếu, trân trọng, quan tâm, lo lắng cho cha đừng trở thành những đứa con vô tâm, bất hiếu. Hãy nhớ “Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”.

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

NHỮNG VẦN THƠ THẤT NGÔN ̣̣̣- DUYÊN TÌNH

 


DUYÊN TÌNH

Dòng nước chảy, "buôi" lơi nước ngược
"Vược" bơi ngang, nước chảy xuôi dòng
Thuyền em đợi bến, sông an cựu
Anh trẩy thuyền lên đến bến sông

Ô Thước cầu treo biết chốn nào?
Bao la thầm ước, nước trời đâu?
Đêm khuya thấm lạnh mù khơi chốn
Cảnh vắng im lìm dạ thấm sâu

Muốn biết cạn sâu dò đáy nước
Chèo qua Thiên Mụ đến Kim Long
Sương sa nhuốm lạnh theo cơn gió
Trăng lặn chênh chao thấy chạnh lòng

Hướng chợ Đông Ba tiếng gáy vang
Tràng Tiền xuôi ngược bóng theo nàng
Trống làng Thọ Lộc sang canh sớm
Một chiếc thuyền tình thú suốt canh

Trước bến, Văn Lâu, một buổi chiều
Khách trên đường phố chẳng bao nhiêu.?
Đông ba phố chợ người thưa thớt
Quang cảnh bên sông vắng bóng nhiều

Trong đục, mười hai, bến nước chờ
Ngược chèo theo gió, mấy ai trông
Động đào cũng muốn vào nơi đó
Mong gặp ông Giăng hỏi chuyện Tơ

Tình đẹp hai ta, váng đóng thuyền
Vẫn như lời hẹn phải nên duyên
Lên chùa khấn vái xin cầu phúc
Mãn nguyện yêu thương mãi vững bền


TUỔI GIÀ Vợ Chồng nay đã về già.! Lưng còng gối mỏi, làn da đồi mồi Khó khăn lúc đứng khi ngồi Mắt mờ, tai điếc, răng thời lung lay. Về hưu rảnh rỗi cả ngày Vợ nhà đổi tính nên hay nói nhiều Chồng nghe Vợ nói đủ điều Trời mưa trời nắng, từ chiều tới khuya... ĐỒNG VỢ ĐỒNG CHỒNG Bờ bến sông xa với tháng ngày Chiếc thuyền chèo lái mạnh đôi tay Mặc cho sóng gió, thuyền lây lấc Lảng vảng mây đưa bóng quấy rầy Phía trước vợ ngồi bơi tới thẳng Đằng sau chồng lái hướng đường ngay Tình sâu nghĩa nặng, nhiều gian khổ Thương tặng cho nhau cuộc sống đầy.